Tôi nhận được một email không có tiêu đề, cũng chẳng hiện thông báo đỏ như email công việc. Nó bình thường đến mức dễ bị lướt qua, dưới dạng những thứ mà tôi vẫn quen gọi là "chắc không sao đâu".
Đó là những buổi sáng thức dậy vẫn thấy mệt dù đã ngủ đủ tám tiếng. Là cái cổ vai cứng hơn bình thường. Là những hôm bụng âm ỉ đau rồi lại thôi. Là cảm giác năng lượng không còn hồi phục sau một giấc ngủ sâu như vài năm trước. Tôi đọc những "email" ấy, rồi làm đúng điều mình vẫn làm với những thư chưa muốn trả lời: Đóng lại, đánh dấu để sau.
Dù sao thì tôi cũng mới 35 tuổi. Và giờ tôi cũng đang bận.
Tôi vẫn ăn nhiều rau. Uống đủ nước. Đi bộ. Tập thể dục. Không ăn tối quá muộn. Tôi vẫn nghĩ mình thuộc nhóm "ổn". Không phải kiểu khỏe như vận động viên, nhưng cũng đủ để tin rằng cơ thể sẽ tiếp tục hợp tác thêm rất nhiều năm nữa.
Cho đến ngày nó không gửi email nữa. Nó đình công hẳn.
Ba tuần liên tiếp, tôi bước vào bệnh viện vì ba lý do hoàn toàn khác nhau.
Mọi chuyện bắt đầu bằng một cơn đau bụng dữ dội. Sau khi thăm khám, bác sĩ đề nghị tôi làm thêm hàng loạt xét nghiệm để loại trừ những khả năng xấu nhất, trong đó có cả tầm soát ung thư. Tôi vẫn nhớ như in cảm giác ngồi trước cửa phòng khám hôm ấy, lần đầu tiên trong đời hai chữ "ung thư" xuất hiện trong đầu mình, chỉ vì một chữ "lỡ đâu". Một tuần chờ kết quả dài hơn tôi tưởng. May mắn là mọi thứ đều bình thường. Cuối cùng, tôi chỉ bị một ổ viêm nhỏ và cần uống kháng sinh trong một tuần.
Một tuần sau, tôi lại ngồi trên ghế nha khoa bệnh viện để nhổ hai chiếc răng khôn đã mưng mủ. Trước đó một ngày, tôi vẫn cố tỏ ra như không có chuyện gì. Tôi ôm con vào bệnh viện vì con bị phát ban dị ứng, còn cơn đau răng của mình thì gác sang một bên. Tôi tự nhủ: "Ngủ một giấc thôi, mai sẽ đỡ". Nhưng sáng hôm sau, cơn đau chỉ dữ dội hơn. Đến lúc ấy, tôi không còn đủ sức để chịu đựng nữa. Tôi buộc phải vào viện lo cho chính mình, còn chồng tiếp tục lo cho con ở nhà.
Tôi hay những người mẹ khác hay tự thuyết phục bản thân rằng con cái, công việc hay gia đình đang quan trọng hơn chính mình. Nhưng nếu cơ thể đã lên tiếng, nó sẽ không chờ bạn giải quyết xong mọi thứ mới đổ bệnh. Và khi bạn thật sự không khỏe, mọi vai trò khác đều phải tạm dừng. Bởi không ai có thể chăm sóc người khác nếu chính mình cũng đang kiệt sức.
Rồi thêm một tuần nữa, tôi tỉnh dậy với một bên mắt sưng húp vì dị ứng, chỉ sau một đêm ngủ.
Ba tuần. Ba bệnh viện. Ba vấn đề chẳng liên quan gì đến nhau.
Bệnh tật chẳng bao giờ dễ chịu. Nhưng điều khiến tôi nhớ nhất sau lần này lại không phải cơn đau, mà là cách mình đối diện với nó ở tuổi ngoài 30.
Chuyện bắt đầu từ việc tôi đến bệnh viện một mình. Lấy số thứ tự. Chờ gọi tên. Ký vào tờ giấy đồng ý thực hiện thủ thuật. Ngồi nhìn những người xung quanh. Một bác lớn tuổi có con gái đi cùng. Một cậu bé cứ ôm lấy mẹ. Một chị trung niên liên tục hỏi chồng xem đã đóng tiền chưa. Tôi chợt nhận ra, ngày bé đi bệnh viện là một trải nghiệm rất khác. Mình chỉ việc ngồi. Người lớn sẽ nói chuyện với bác sĩ, cầm kết quả, thanh toán viện phí, nhớ giờ uống thuốc. Mình thậm chí còn chẳng biết một lần khám bệnh tốn bao nhiêu tiền.
Đến tuổi này, mọi quy trình ấy đều thuộc về mình - một người đầy đủ trường thành, có thể tự lo liệu cho chính mình. Tự nghe bác sĩ giải thích. Tự ký tên. Tự quyết định. Tự quẹt thẻ.
Có lẽ đây mới là một trong những dấu hiệu rõ nhất của tuổi 35 mà trước đó bạn không hề nghĩ tới. Bạn bắt đầu quen với việc đi bệnh viện một mình, không phải vì cô đơn hay thiếu sự quan tâm từ gia đình. Mà vì cuộc sống mặc định bạn đã là người chịu trách nhiệm cuối cùng cho cơ thể của chính mình. Không còn ai khác nữa!
Và ba lần vào viện liên tiếp, tôi thấy thứ làm mình “khiếp” chính là hóa đơn.
Kỳ lạ thật.
Bình thường mua một chiếc túi 5 triệu đồng, tôi có thể bỏ cả tuần để suy nghĩ. Đặt vé máy bay cũng mở năm sáu tab để so sánh giá. Một chiếc máy pha cà phê thì đọc đủ mọi bài review rồi mới quyết định.
Nhưng vào bệnh viện, bạn chẳng có thời gian để suy nghĩ và gần như hết quyền cân nhắc.
Ba hóa đơn. Gần 10 triệu đồng chỉ trong vài ngày. Tôi quẹt thẻ, chuyển khoản, thanh toán liên tục mà không cho phép mình lăn tăn lấy một giây. Vì ở đó, không ai mặc cả với thuốc giảm đau. Không ai xin bác sĩ cho thêm vài ngày để suy nghĩ xem có nên làm xét nghiệm hay không. Khi sức khỏe lên tiếng, mọi phép tính đều phải xếp lại phía sau. Sợ hổ thẹn với chính mình khi mở miệng: "Hay mình chọn gói rẻ hơn." Lúc ấy, tất cả những gì mình muốn chỉ là phương án giúp mình yên tâm nhất. 2 chữ “tiết kiệm” ở bệnh viện, trở nên vô nghĩa!
Bạn có thể mặc cả với rất nhiều khoản chi trong cuộc sống. Một chiếc túi có thể để tháng sau mua. Một chuyến du lịch có thể dời sang năm. Nhưng viện phí thì không chờ bạn sẵn sàng. Đến một độ tuổi nào đó, sự trưởng thành đôi khi chỉ gói gọn trong một câu nói rất ngắn với bác sĩ: "Nếu đây là phương án tốt nhất, tôi làm."
Khi nằm trên ghế nhổ răng, sau vài mũi tiêm tê xộc thẳng vào nướu khiến cả vòm họng tê cứng, tôi cố nghĩ về đủ thứ để tinh thần dịu lại, bớt căng thẳng, bớt sợ hãi. Chỉ là nhổ hai chiếc răng khôn thôi mà tôi đã phải chuẩn bị tâm lý đến vậy. Tôi không dám tưởng tượng nếu một ngày phải đối diện với một biến cố sức khỏe lớn hơn thì mình sẽ như thế nào.
Nằm ở đó, tôi nghĩ nhiều về mối quan hệ của mình với chính cơ thể này. Nó là tài sản của tôi, hay là một thực thể tồn tại song song với tôi? Tôi nghiêng về vế thứ hai.
Vì một món tài sản thì không có quyền phản kháng. Còn cơ thể thì có. Nó có thể im lặng rất lâu, nhưng cũng có thể lên tiếng bất cứ lúc nào, theo cách của riêng nó. Nó không quan tâm tôi đang bận, đang có kế hoạch gì hay đang nghĩ mình còn khỏe. Đến lúc cần, nó sẽ buộc tôi phải dừng lại.
Nghĩ theo cách đó, cơ thể giống một người đồng hành hơn là một thứ mình sở hữu. Mình có thể chăm sóc nó, lắng nghe nó hoặc phớt lờ nó. Nhưng mình không bao giờ thực sự có quyền ra lệnh cho nó.
Và điều duy nhất mình thực sự có thể chuẩn bị không phải là một cơ thể không bao giờ ốm. Mà là đủ tử tế với chính mình khi ngày cơ thể không khỏe bước đến. Đủ lắng nghe những "email" nhỏ trước khi chúng biến thành một cuộc đình công tập thể. Đủ ưu tiên bản thân hơn những điều khác, không phải vì ích kỷ, mà vì cuối cùng tôi cũng hiểu: Nếu mình gục xuống, mọi thứ còn lại cũng sẽ phải dừng theo.
Đủ dành dụm một khoản tiền để không phải mặc cả với sức khỏe, để bình tĩnh bước vào bệnh viện và bình thản trước những con số trên hóa đơn. Không phải vì mình quá giàu, mà vì đã chuẩn bị cho “mọi chi phí phải chi trả”.
Thật buồn nhưng cũng phải thừa nhận, tôi không còn mong hay ảo tưởng mình sẽ luôn khỏe khoắn, sung sức như tuổi 20. Điều đó là không thể. Điều tôi hy vọng là mỗi lần cơ thể "đình công", nó vẫn cho tôi một cơ hội để quay lại. Quay lại để sửa sai với chính mình.
Bạn đã nhận được email nào như thế chưa?
B.B
