Giữa những tai nạn đột ngột, bệnh tật và mất mát vốn dễ khiến con người mệt mỏi, vẫn có những câu chuyện lặng lẽ nhắc ta rằng hy vọng chưa bao giờ biến mất. Đó là khi một sinh mệnh tưởng chừng đã rơi vào im lặng, bất ngờ được kéo trở lại với thế giới nhờ những điều rất đỗi giản dị như tiếng nói quen thuộc, ký ức thân thương và tình yêu không bỏ cuộc.
Sau 55 ngày hôn mê sâu vì tai nạn giao thông, một cậu bé 8 tuổi ở Trung Quốc đã tỉnh lại trong sự vỡ òa của gia đình và thầy cô, bạn bè. Khoảnh khắc này được nhiều người ví như một “phép màu giữa đời thường”.
Tai nạn xảy ra vào ngày cuối tháng 11/2025, khiến em Lưu Chu Hy (tỉnh Hồ Nam, Trung Quốc) bị chấn thương sọ não nghiêm trọng. Trong phòng hồi sức, các bác sĩ từng đánh giá khả năng tỉnh lại của em là “rất mong manh”. Những ngày dài trôi qua trong im lặng, hy vọng của gia đình nhiều lần đứng trước ranh giới nhỏ bé giữa niềm tin và tuyệt vọng.
Không chấp nhận buông xuôi, từ gợi ý của bác sĩ, gia đình đã lựa chọn một phương pháp đặc biệt, đó là kích thích não bộ bằng những âm thanh quen thuộc. Suốt thời gian Chu Hy nằm bất động, mẹ em kiên trì bật đi bật lại các đoạn ghi âm tiếng giảng bài ở lớp, nhạc báo thức của trường, nhạc thể dục buổi sáng, cùng những video do chính các bạn học ghi lại. Trong đó có những lời nhắn giản dị nhưng đầy yêu thương: “Bọn mình để sẵn chỗ ngồi cho cậu rồi, mau về nhé!”.
Ban đầu, Chu Hy gần như không có phản ứng rõ rệt với âm nhạc. Tuy nhiên, đến đêm giao thừa, khi nghe bài hát do người bạn thân nhất gửi tặng, cậu bé bất ngờ mở mắt trong giây lát. Những ngày sau đó, em bắt đầu có phản ứng thoáng qua khi nghe tiếng các bạn cùng lớp trò chuyện. Và rồi, sau 55 ngày hôn mê, Chu Hy đã tỉnh lại.
Khoảnh khắc cậu bé khẽ mở mắt, nở nụ cười yếu ớt đáp lại những âm thanh quen thuộc đã khiến cả gia đình, đội ngũ y tế và thầy cô không giấu nổi xúc động. Khi cô giáo thông báo tin vui này với cả lớp, các bạn học nhỏ tuổi của Chu Hy đã reo lên đầy phấn khởi và hạnh phúc.
Cậu bé phản ứng với giọng nói và những âm thanh quen thuộc từ các bạn cùng lớp. (Ảnh: SCMP)
Chia sẻ sau sự việc, mẹ của Chu Hy nói rằng bà vô cùng biết ơn các bác sĩ, thầy cô và đặc biệt là những người bạn nhỏ đã không ngừng gửi gắm yêu thương tới con trai mình. “Chu Hy rất mạnh mẽ,” bà nói, “và tình cảm của mọi người đã giúp con quay trở lại”.
Câu chuyện của Chu Hy không chỉ là một phép màu y học, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về sức mạnh của sự kết nối con người. Trong thế giới y khoa hiện đại, nơi máy móc và phác đồ điều trị đóng vai trò trung tâm, những yếu tố tưởng chừng “mềm” như ký ức, cảm xúc và tình cảm vẫn có thể trở thành chiếc cầu nối mong manh nhưng bền bỉ kéo con người trở về với sự sống.
Đối với một đứa trẻ, giọng nói của bạn bè, nhịp sinh hoạt quen thuộc của trường lớp không đơn thuần là âm thanh, đó là cảm giác được chờ đợi, được nhớ đến và vẫn thuộc về thế giới này. Chính cảm giác ấy có thể trở thành động lực để não bộ phản hồi, để ý thức tìm đường quay lại.
Theo City Live, Jiupai News
Nhật Linh
