Một câu chuyện được chia sẻ trên mạng xã hội những ngày gần đây đã thu hút sự chú ý lớn của cộng đồng phụ huynh, đặc biệt là những gia đình có con đang ở độ tuổi dậy thì. Nhân vật chính là một bà mẹ có con gái học lớp 11 và cách chị xử lý khi con bị bạn cùng lớp đăng ảnh lên mạng xã hội kèm lời giới thiệu khiếm nhã.
Theo chia sẻ, sau giờ học, người mẹ nhận thấy con gái mình vào phòng khóc nức nở. Khi được hỏi, cô bé ban đầu chỉ nói rằng mình xúc động vì xem một bộ phim tình cảm. Tuy nhiên, bằng sự nhạy cảm của một người mẹ, chị không tin đó là lý do thật. Chị nhẹ nhàng trấn an: “Mẹ là mẹ của con, mẹ biết con không khóc vì chuyện đó. Con cứ nói với mẹ, mẹ là người lớn, mẹ sẽ cùng con giải quyết”.
Lúc này, cô bé mới kể rằng có một bạn học đã lấy ảnh của em đăng lên mạng xã hội, kèm theo nội dung mang tính bêu riếu và giới thiệu “muốn làm quen”, ai cần liên hệ. Khi con gái chị nhắn tin hỏi lý do, thậm chí còn chủ động xin lỗi nếu bản thân làm gì sai, em nhận lại những lời lẽ thô tục, thách thức.
Không chọn cách im lặng hay khuyên con “bỏ qua cho xong”, người mẹ đã trực tiếp gọi điện cho bạn học kia. Ban đầu, chị giữ thái độ nhẹ nhàng, giới thiệu mình là mẹ của bạn nữ trong ảnh và đề nghị gỡ bài đăng. Tuy nhiên, phía bên kia đáp trả bằng thái độ ngang ngược, xưng hô “mày - tao”, thậm chí còn tuyên bố “thích thì đăng”.
Lúc này, người mẹ chuyển sang giọng điệu cứng rắn, xưng "mày tao", thậm chí có phần đe doạ, yêu cầu gỡ ảnh ngay lập tức, nếu không sẽ làm việc với nhà trường và ban giám hiệu. Cuối cùng, bài đăng được gỡ bỏ.
Tranh cãi
Chia sẻ này nhanh chóng nhận được hàng nghìn lượt tương tác, kéo theo rất nhiều bình luận đồng cảm. Không ít phụ huynh cho rằng, trong bối cảnh trẻ em, đặc biệt là trẻ vị thành niên dễ bị tổn thương bởi bạo lực học đường và bạo lực mạng, việc cha mẹ đứng ra bảo vệ con một cách rõ ràng, quyết liệt là vô cùng cần thiết.
Nhiều ý kiến cho rằng, điều quan trọng nhất trong câu chuyện không phải là “nặng hay nhẹ tay”, mà là thông điệp người mẹ gửi tới con: Con không đơn độc. Khi con bị xâm phạm, cha mẹ sẽ đứng về phía con. Một số người bình luận rằng, những đứa trẻ được cha mẹ bảo vệ đúng lúc thường có nội tâm vững vàng hơn, ít mang cảm giác cam chịu hay tự trách bản thân khi bị bắt nạt.
Dưới bài viết, hàng loạt câu chuyện cá nhân được chia sẻ. Có người kể từng bị bắt nạt suốt một thời gian dài, từ lời nói mỉa mai đến giấu đồ cá nhân, nhưng khi cầu cứu thầy cô thì chỉ nhận lại sự thờ ơ, cho rằng đó là “trò đùa giữa học sinh”. Có em vì không có bằng chứng nên bị nghi ngờ ngược lại, cảm giác bất lực đến mức không dám nhắc lại lần thứ hai. Có người lớn lên rồi vẫn nhớ rất rõ khoảnh khắc ấy như một vết xước không bao giờ lành.
Chính từ những trải nghiệm đó, nhiều phụ huynh cho rằng phản ứng của người mẹ trong câu chuyện là điều rất con người. Bởi trong thực tế, không phải lúc nào con trẻ cũng được bảo vệ kịp thời bởi nhà trường hay những quy trình “đúng bài bản”. Khi danh dự, sự an toàn tinh thần của con bị xâm phạm, cha mẹ chọn cách đứng ra trực tiếp vẫn tốt hơn là để con học cách cam chịu.
Một bình luận được nhiều người đồng tình viết: “Khuôn mặt dễ bị bắt nạt nhất của một đứa trẻ, là khuôn mặt của đứa trẻ không được bố mẹ bảo vệ”. Với họ, điều người mẹ làm không đơn thuần là dọa nạt một học sinh khác, mà là gửi đi một thông điệp rất rõ ràng cho con gái mình: Con có quyền được tôn trọng, và khi con bị tổn thương, bố mẹ sẽ không quay lưng.
Nhiều người cũng thẳng thắn thừa nhận, trong khoảnh khắc ấy, rất khó để một phụ huynh giữ được sự mềm mỏng tuyệt đối. Sự tức giận không chỉ đến từ hành vi của đứa trẻ kia, mà đến từ nỗi sợ sâu xa hơn: nếu hôm nay cha mẹ im lặng, ngày mai con sẽ còn bị đối xử tệ hơn. Vì thế, họ bênh người mẹ không phải vì cổ vũ cách nói nặng lời, mà vì hiểu rằng đó là phản xạ bảo vệ bản năng khi mọi giới hạn đã bị vượt qua.
Tuy nhiên, bên cạnh sự ngưỡng mộ, câu chuyện cũng làm dấy lên không ít tranh luận. Một luồng ý kiến cho rằng cách xử lý mang tính “đe dọa” trực tiếp có thể khiến mâu thuẫn leo thang, thậm chí gây áp lực ngược lại cho chính đứa trẻ trong môi trường học đường. Theo nhóm này, thay vì gọi điện căng thẳng cho học sinh khác, phụ huynh nên chọn cách làm việc với giáo viên chủ nhiệm, ban giám hiệu hoặc liên hệ với phụ huynh của bạn kia để giải quyết trên tinh thần giáo dục và răn đe đúng mực.
Một số ý kiến trung lập hơn cho rằng, trong những tình huống như vậy, không có một cách xử lý nào hoàn toàn đúng cho mọi trường hợp. Khi con bị xâm phạm danh dự, cha mẹ phản ứng theo bản năng bảo vệ là điều dễ hiểu. Tuy nhiên, song song với việc “đứng ra”, cha mẹ cũng cần hướng dẫn con cách tự bảo vệ mình, hiểu về quyền riêng tư, về ranh giới cá nhân và các kênh hỗ trợ chính thống trong trường học.
Có lẽ, tranh cãi xung quanh câu chuyện này phản ánh một thực tế: cha mẹ hiện đại đang đứng trước rất nhiều lựa chọn khó khăn khi con bước vào tuổi dậy thì - độ tuổi mong manh, dễ tổn thương nhưng cũng rất cần được tin tưởng. Bảo vệ con đến đâu, can thiệp thế nào, khi nào nên mềm, khi nào cần cứng… chưa bao giờ là những câu hỏi có đáp án đơn giản.
Nhưng ít nhất, từ câu chuyện này, nhiều phụ huynh đồng tình ở một điểm: khi con bị xâm phạm, điều tệ nhất không phải là cha mẹ xử lý chưa khéo mà là cha mẹ quay lưng hoặc vô tình để con tin rằng: “Chắc tại mình nên mới bị như vậy".
Bạn có đồng tình với cách làm của bà mẹ này?
Hiểu Đan
