Bữa cơm tất niên và "lệ làng" khiến nàng dâu chết lặng
Ba mươi Tết, khi nhiều gia đình đang quây quần bên mâm cơm ấm cúng, tại một ngôi làng miền núi, không khí trong nhà họ Trương lại đặc quánh bởi sự phân biệt và lạnh nhạt.
Lâm Duyệt – cô gái thành thị, con một trong gia đình khá giả lần đầu tiên theo chồng về quê ăn Tết sau ba năm kết hôn. Ba năm trước, bất chấp sự phản đối của gia đình, cô lấy Trương Vĩ – chàng trai quê mùa nhưng làm lập trình viên ở một công ty lớn. Khi ấy, cô tin vào tình yêu, tin anh ta thật thà, cầu tiến, là người đáng để gửi gắm cả đời.
Cô chuẩn bị chu đáo quà cáp cho gia đình chồng, từ trang sức vàng cho mẹ chồng đến túi xách hàng hiệu cho em chồng, thuốc lá rượu cao cấp cho bố chồng, cốp xe chất đầy hải sản và trái cây nhập khẩu. Chỉ riêng tiền quà Tết đã tốn gần hai vạn tệ. Thế nhưng sự đón tiếp lại hoàn toàn trái ngược kỳ vọng.
Mẹ chồng không giấu sự soi xét, chê bai quà tặng. Em chồng thiếu lời cảm ơn, thậm chí còn mỉa mai. Mọi chuyện chỉ thực sự đẩy lên cao trào khi bữa cơm tất niên bắt đầu.

Khi mâm cỗ hoàn tất và khách khứa đã ngồi đông đủ, cô mới được yêu cầu… vào bếp ăn riêng. (Ảnh: Sohu)
Từ sáng sớm, toàn bộ việc bếp núc được giao cho nàng dâu mới với lý do "phải biết điều, chăm chỉ để họ hàng có ấn tượng tốt". Khi mâm cỗ hoàn tất và khách khứa đã ngồi đông đủ, cô mới được yêu cầu… vào bếp ăn riêng.
Lý do đưa ra là lệ làng yêu cầu người phụ nữ, đặc biệt là dâu mới, không được ngồi chung bàn với đàn ông và trưởng bối.
Phần cơm dành riêng trong bếp chỉ là bát cơm nguội cùng vài miếng thức ăn thừa. Trong khi đó, chồng – người từng hứa sẽ bảo vệ vợ lại khuyên cô nhập gia tùy tục.
Khoảnh khắc ấy trở thành giọt nước tràn ly.
Lật bàn trong đêm giao thừa và sự thật phía sau
Không chấp nhận sự xúc phạm, nàng dâu quay lại phòng khách, lật tung mâm cơm đoàn viên trước sự sững sờ của tất cả mọi người. Ngay trong đêm giao thừa, cô rời khỏi nhà chồng, trở về nhà mẹ đẻ.
Tưởng rằng mọi chuyện chỉ là mâu thuẫn gia đình, nhưng một tin nhắn đã mở ra câu chuyện khác.
Thẻ phụ đứng tên chồng bất ngờ phát sinh giao dịch gần 60.000 tệ tại một tiệm vàng. Ít phút sau, một tài khoản lạ gửi hình ảnh chiếc vòng vàng cùng lời nhắn khiêu khích. Trong gương phản chiếu là hình ảnh người chồng đang thanh toán.
Người nhận món quà ấy chính là mối tình cũ của anh ta vốn là một người phụ nữ mới ly hôn trở về quê.
Các dữ liệu giao dịch, tin nhắn và một đoạn ghi âm trong quá khứ cho thấy mọi chuyện không đơn thuần là ngoại tình. Ngay từ đầu, cuộc hôn nhân đã bị tính toán như một bước đệm đổi đời của anh ta. Trong đoạn ghi âm, người chồng từng khoe với mẹ rằng mục tiêu là cưới được cô gái nhà giàu để đổi vận, sau đó sẽ tính tiếp.

Những sai phạm tài chính của người chồng trong công việc cũng lần lượt bị phanh phui. (Ảnh: Sohu)
Hóa ra anh ta cố tình gây chuyện để ép cô ly hôn. Từ mâu thuẫn bữa cơm tất niên, câu chuyện chuyển hướng sang pháp lý. Cô thu thập chứng cứ, đóng băng tài khoản, nhờ luật sư làm thủ tục bảo toàn tài sản. Tài khoản bị phong tỏa, tài sản được bảo toàn, đơn ly hôn được gửi đi. Những sai phạm tài chính của người chồng trong công việc cũng lần lượt bị phanh phui.
Mùng 1 Tết, Trương Vĩ gọi điện bắt cô về xin lỗi. Cô phát đoạn ghi âm qua loa trước cổng căn nhà của mình khi anh ta đến quỳ xin tha thứ. Cảnh sát tới, còng tay Trương Vĩ vì tội tham ô và lừa đảo.
Cái kết sau một năm và bài học về lòng tự trọng
Chỉ vài tháng sau, người chồng phải đối diện với bản án vì các hành vi vi phạm pháp luật liên quan đến tài chính và lạm dụng chức vụ. Gia đình từng lớn tiếng nói về lệ làng rơi vào khủng hoảng.
Một năm sau đêm giao thừa định mệnh, trong căn hộ mới nhìn ra sông, Lâm Duyệt đón Tết cùng cha mẹ. Bên cạnh cô là một người đàn ông khác điềm đạm, tôn trọng và thấu hiểu.
Lá thư từ trại giam được gửi tới nhưng không được mở. Nó bị ném vào lò sưởi, khép lại quá khứ.
Câu chuyện không chỉ là xung đột mẹ chồng – nàng dâu, càng không phải chuyện "phụ nữ có nên ngồi cùng mâm". Đó là ranh giới của lòng tự trọng.
Bữa cơm tất niên có thể chỉ là một bữa ăn. Nhưng sự tôn trọng trong gia đình mới là điều quyết định một cuộc hôn nhân có thể đi bao xa.
Nguyệt Phạm (Theo Sohu, Sina, 163)
