Nhiều người thường thích đọc những bài văn do trẻ con sáng tác, bởi thế giới trong trang viết ấy thường phản chiếu thế giới qua đôi mắt non nớt của các em. Nhờ sự ngây thơ, trẻ con luôn có cách nhìn vấn đề theo hướng mới mẻ, khiến người lớn không khỏi bất ngờ.
Mới đây, mạng xã hội Trung Quốc rộ lên câu chuyện về một bài văn tiểu học gây xôn xao. Đề bài mà các em nhận được khá đơn giản: “Hãy viết về chuyện đau lòng, với hai yêu cầu: 1. Truyền tải cảm xúc thật; 2. Chữ viết cẩn thận, giấy sạch đẹp”.
Thông thường, các em sẽ chọn kể một câu chuyện xúc động trên mạng, hoặc kể về chính trải nghiệm cá nhân của mình để thể hiện cảm xúc. Thế nhưng, một học sinh lại chọn cách hoàn toàn khác. Thay vì viết ra một dòng chữ nào, cậu bé chỉ nhỏ 3 giọt nước mắt lên trang giấy rồi nộp bài. Khi nhìn thấy điều này, cô giáo không giấu nổi sự ngạc nhiên và trầm trồ trước sự sáng tạo của em và phê bài văn đã bộc lộ cảm xúc thật mà không cần bất kỳ lời văn nào.
Không ngạc nhiên khi bài làm này được chấm điểm tuyệt đối. Có lẽ đây là một trong những bài văn đặc biệt nhất lịch sử, khi hoàn toàn không dùng chữ vẫn đáp ứng đúng yêu cầu đề bài.
Dưới phần bình luận, dân mạng để lại nhiều lời khen ngợi:
- Bài văn đạt điểm tuyệt đối mà không ai tranh cãi cả.
- Không một chữ nào nhưng lại miêu tả cảm xúc thật một cách hoàn hảo.
- Mới tiểu học mà đã sáng tạo vô biên, tương lai xán lạn đây.
- 10 điểm trọn vẹn!
Tuy nhiên, nhiều người lại nghĩ rằng cách làm này không hẳn phù hợp với mọi học sinh hay mọi đề bài. Em nhỏ này thật sự thông minh và sáng tạo khi chỉ dùng nước mắt để thể hiện cảm xúc, nhưng các bạn khác không nên bắt chước y hệt, bởi không phải lúc nào đề bài cũng cho phép áp dụng một cách quá tự do như vậy. Sáng tạo là tốt, nhưng vẫn cần đi đôi với yêu cầu của bài tập và khả năng diễn đạt, để thầy cô và bạn bè có thể hiểu được ý tưởng của mình.
“Sáng tạo” thế nào là đủ với học sinh tiểu học?
Sáng tạo là khả năng nghĩ ra những ý tưởng mới, những cách làm khác lạ so với bình thường. Với học sinh tiểu học, sáng tạo không nhất thiết phải là những điều to tát hay phức tạp, mà đôi khi chỉ là những suy nghĩ, hành động đơn giản nhưng độc đáo, thể hiện cá tính và cách nhìn riêng của các em. Ví dụ, khi làm bài tập vẽ, một em có thể không chỉ vẽ đúng chủ đề mà còn dùng màu sắc khác lạ, cách sắp xếp hình ảnh mới mẻ; hay khi làm bài văn, em có thể tưởng tượng ra một kết thúc bất ngờ cho câu chuyện, hoặc dùng cách kể chuyện hài hước, sinh động để thể hiện cảm xúc.
Tuy nhiên, sáng tạo cũng cần có giới hạn hợp lý để không biến thành sự bừa bãi hay không liên quan. Với học sinh tiểu học, sáng tạo “đủ” là khi các em vừa có thể thể hiện cá nhân mình, vừa đúng với yêu cầu của bài tập, không làm thầy cô và bạn bè cảm thấy khó hiểu. Chẳng hạn, khi làm một bài văn kể về cảm xúc, sáng tạo đủ là khi em dùng hình ảnh, câu chữ, hoặc cách trình bày khác lạ nhưng vẫn khiến người đọc cảm nhận được cảm xúc đó; không phải là viết bừa, bỏ trống trang giấy mà không truyền tải gì cả.
Ngoài ra, sáng tạo còn gắn liền với tinh thần học hỏi và thử nghiệm. Học sinh tiểu học nên được khuyến khích đặt câu hỏi, thử nghiệm nhiều cách làm khác nhau và chấp nhận thất bại. Chính từ những trải nghiệm đó, các em sẽ biết giới hạn sáng tạo của bản thân và học cách cải thiện nó dần dần. Như vậy, sáng tạo không phải là không có quy tắc, mà là khả năng tự do thể hiện trong khuôn khổ hợp lý, giúp học sinh phát triển tư duy, trí tưởng tượng và niềm vui học tập.
Đông
