Hai mươi năm sau The Devil Wears Prada, phần hậu truyện The Devil Wears Prada 2 không chỉ quay lại với thế giới hào nhoáng quen thuộc mà còn đặt nó vào một câu hỏi gai góc hơn: điều gì xảy ra khi quyền lực của thời trang không còn nằm trong tay những người làm thời trang? Câu hỏi này không chỉ tồn tại trong phim. Nó đang hiện diện ngoài đời thực, rõ nét nhất qua câu chuyện của Jeff Bezos và Lauren Sánchez tại Met Gala 2026 - nơi tiền bạc không còn chỉ đứng sau hậu trường mà bước thẳng lên sân khấu, định hình cả cuộc chơi

Runway suy tàn: Khi quyền lực rời khỏi tòa soạn
Trong phần 2, Runway - "kinh thánh" quyền lực một thời của ngành thời trang không còn là kim chỉ nam dẫn dắt xu hướng như những năm 2000. Sự bùng nổ của truyền thông số, mạng xã hội và các nền tảng công nghệ khiến vai trò của báo chí truyền thống bị bào mòn nhanh chóng.
Miranda Priestly (Meryl Streep) lần đầu tiên xuất hiện trong trạng thái dễ bị tổn thương khi cũng bị cuốn vào vòng xoáy thay đổi của thời đại. Không phải vì bà yếu đi, mà vì hệ thống từng giúp bà thống trị đang sụp đổ. Runway không còn quyền lực tuyệt đối. Nó phải vật lộn để tồn tại.
Và trong khoảng trống đó, những "người chơi mới" xuất hiện.

Những doanh nhân công nghệ, những tập đoàn xa xỉ, những dòng tiền khổng lồ bắt đầu chen chân vào. Đáng nói là những kẻ cầm đầu mới của Runway nực cười thay lại không phải tham gia với tư cách người yêu thời trang mà là người kiểm soát nó. Trong phim, nhân vật Benji Barnes (Justin Theroux) chính là đại diện rõ nhất cho kiểu quyền lực này: thực dụng, lạnh lùng và coi thời trang như một tài sản cần tối ưu hóa. Hay nhìn cái cách Jay Ravitz (B.J. Novak) - người thừa kế tập đoàn Elias-Clark cũng như nắm giữ vận mệnh của Runway - bước vào tòa soạn Runway mà xem. Ai lại mang tư cách là người cầm đầu nơi từng là "thánh địa" thời trang, nói chuyện với Miranda Priestly đang diện trên người bộ cánh Dries Van Noten tuyệt mỹ nhưng bản thân thì xuề xòa trong một bộ đồ thể thao như đang đi dạo thể dục cơ chứ?

Thế nên The Devil Wears Prada 2 không còn là câu chuyện về gu thẩm mỹ. Đây còn là câu chuyện về quyền lực kinh tế.
Met Gala 2026: Khi đồng tiền bước lên thảm đỏ
Và thực tế chứng minh, những gì diễn ra trong phim đã phản chiếu ngoài đời thực. Tại Met Gala 2026, sự xuất hiện của cặp vợ chồng Jeff Bezos và Lauren Sánchez làm dấy lên tranh cãi lớn. Với tư cách là Chủ tịch danh dự, nhà Bezos được cho là đã rót khoản tài trợ cá nhân lên tới 20 triệu USD vào Viện Trang phục của Bảo tàng Metropolitan. Đây là một động thái chưa từng có tiền lệ, khi một cá nhân từ giới công nghệ thay thế các tập đoàn thời trang xa xỉ để trở thành "mạnh thường quân" lớn nhất của đêm tiệc. Khoản tiền này không chỉ giúp sự kiện năm nay phá vỡ kỷ lục doanh thu với tổng thu 42 triệu USD mà còn đảm bảo cho cái tên Bezos được đặt ở vị trí trang trọng nhất trên mọi ấn phẩm truyền thông, biến Met Gala 2026 thành một sự kiện mang đậm dấu ấn cá nhân của vị tỷ phú Amazon.
Trên thảm đỏ chính thức ngày 5/5, sự chú ý đổ dồn vào Lauren Sánchez khi cô xuất hiện đơn độc mà không có sự tháp tùng của chồng. Lauren diện một thiết kế thủ công tinh xảo của nhà mốt Schiaparelli, một chiếc váy nhung màu xanh navy sâu thẳm với phần khung eo được điêu khắc kỳ công. Bộ trang phục lấy cảm hứng từ bức chân dung "Madame X" nổi tiếng, vừa toát lên vẻ quyền lực, vừa mang nét khiêu khích đặc trưng của cô. Việc cô sải bước một mình được cho là một chiến thuật truyền thông có tính toán nhằm giảm bớt sự công kích trực tiếp từ phía dư luận vào Jeff Bezos, đồng thời khẳng định vị thế của cô như một "nữ hoàng mới" trong giới thượng lưu New York.

Trong khi vợ mình tỏa sáng dưới ánh đèn flash, Jeff Bezos lại chọn cách tiếp cận kín đáo hơn để né tránh sự chú ý tiêu cực. Ông bỏ qua thảm đỏ - nơi có hàng trăm ống kính và cả những tiếng la ó từ phía người biểu tình - để đi lối cửa sau vào thẳng sảnh chính của buổi tiệc. Tại đây, ông mới hội ngộ cùng Lauren và tham gia vào những cuộc hội thoại kín với Anna Wintour cùng dàn khách mời hạng A. Để củng cố tầm ảnh hưởng của mình, trước đó một đêm, cặp đôi đã tổ chức một bữa tiệc tối riêng tư vô cùng xa hoa. Danh sách khách mời chỉ giới hạn trong những cái tên quyền lực nhất như Kendall Jenner, Nicole Kidman và các tổng biên tập tạp chí lớn, biến đây thành một sự kiện "thanh lọc" mối quan hệ, nơi quyền lực thực sự được thực thi sau những cánh cửa đóng kín.

Tuy nhiên, sự hào phóng của khoản tài trợ 20 triệu USD lại thổi bùng lên một làn sóng tranh cãi dữ dội trong giới mộ điệu. Nhiều chuyên gia thời trang và các nhà báo văn hóa cho rằng Met Gala đang dần mất đi bản sắc nghệ thuật để trở thành "sân chơi riêng" của các tỷ phú muốn mua danh tiếng.
Thời trang cao cấp vốn luôn cần tiền, nhưng chưa bao giờ mối quan hệ đó lại lộ liễu đến vậy. Khi những cá nhân siêu giàu có thể "mua" vị trí trung tâm trong một sự kiện văn hóa mang tính biểu tượng, ranh giới giữa sáng tạo và thương mại bắt đầu bị xóa nhòa.
Met Gala từng là nơi tôn vinh nghệ thuật, sáng tạo và di sản thời trang. Nhưng khi quyền lực tài chính chi phối mạnh mẽ hơn bao giờ hết, nó dần trở thành sân khấu của những người có khả năng chi trả hơn là những người thực sự định hình gu thẩm mỹ.
Điều trớ trêu là chính ngành thời trang cũng cần họ để tồn tại.

Không khác gì câu chuyện The Devil Wears Prada 2
Thế nên, sự tương đồng giữa vụ thâu tóm Runway trong The Devil Wears Prada 2 và sự hiện diện của vợ chồng Jeff Bezos tại Met Gala 2026 không chỉ là ngẫu nhiên. Theo Variety, phim đang chế giễu chính đời thật. Cả thực tế lẫn phim ảnh đều đang phản ánh một thực trạng: các biểu tượng văn hóa lâu đời đang dần bị khuất phục dưới sức mạnh của những túi tiền không đáy từ giới công nghệ.
Cụ thể, nhân vật phản diện mới - một tỷ phú công nghệ do Justin Theroux thủ vai - được xây dựng như phiên bản lai giữa Bezos và Elon Musk: giàu có, thực dụng và xem thời trang như một công cụ quyền lực hơn là một giá trị sáng tạo. Song song đó, Emily Charlton (Emily Blunt) trong phần 2 cũng có một bước chuyển đáng chú ý khi từ trợ lý dưới trướng Miranda năm nào trở thành bạn gái của một tỷ phú, khoác lên mình hàng loạt thiết kế xa xỉ và vận hành quyền lực theo một cách hoàn toàn khác. Nhân vật này gợi liên tưởng rõ rệt đến hình ảnh Lauren Sánchez trong đời thực - người vừa chiếm lĩnh thảm đỏ bằng một thiết kế couture mang tính biểu tượng, trong khi chồng bà đứng sau điều phối nguồn lực cho thấy họ không còn đóng vai khách mời "xin được tham dự" như trước. Họ đã trở thành những người viết ra luật chơi, tương tự cách các tập đoàn công nghệ trong phim đang tìm cách xóa bỏ vai trò "người gác cổng" của Miranda để thay thế bằng quyền lực của dòng tiền và dữ liệu.

Còn "cây đa cây đề về ngành thời trang" Miranda Priestly trong phim, bà phải đối mặt với một thực tế tàn khốc khi tạp chí Runway bị coi là một món tài sản cũ kỹ cần phải "tối ưu hóa" bằng AI và các thuật toán câu khách để sinh lời. Bà cũng bị Emily Charlton dùng vị thế tài chính tại tập đoàn xa xỉ để ép buộc phải nhượng bộ. Bên cạnh đó, Nigel phải chứng kiến những nỗ lực sáng tạo cả đời bị biến thành những nội dung ngắn ngủi trên mạng xã hội.
Sự chua chát này không chỉ nằm trên phim mà còn hiển hiện ngay ngoài đời thực tại Met Gala 2026. Trong khi vợ chồng tỷ phú Jeff Bezos dùng tiền để mua vị trí chủ trì bên trong sảnh tiệc lộng lẫy, thì bên ngoài, làn sóng biểu tình nổ ra dữ dội. Theo Reuters, các cuộc biểu tình đã nổ ra ngay bên ngoài bảo tàng. Những "chai nước tiểu giả" - biểu tượng cho sự bóc lột lao động tại Amazon - được đặt rải rác như một đòn châm biếm sâu cay, những khẩu hiệu nhắm trực tiếp vào Jeff Bezos, chỉ trích việc ông dùng tiền để đánh bóng tên tuổi trong khi các vấn đề về quyền lợi công nhân tại Amazon vẫn chưa được giải quyết triệt để. Nó cho thấy đế chế xa hoa mà Miranda hay Anna Wintour xây dựng đang trở nên lạc lõng và mong manh trước thực tế xã hội.

Hay việc một số ngôi sao hàng đầu như Meryl Streep hay Zendaya vắng mặt, theo các nguồn tin hậu trường như The Hollywood Reporter chỉ ra đó là một cách đầy ẩn ý đã dấy lên tin đồn về một sự tẩy chay ngầm đối với "The Bezos Met Gala", khi giới nghệ sĩ không muốn đứng chung hàng ngũ với sự bành trướng của giới tài phiệt công nghệ.

Cuối cùng, sức mạnh đồng tiền có thể mua được vị trí trang trọng nhất, nhưng không bao giờ mua được sự tôn trọng thực sự từ cộng đồng.
Đáng nói là không chỉ hình tượng, chính cốt truyện cũng phản chiếu những tin đồn ngoài đời. Việc nhân vật tỷ phú tìm cách thâu tóm tạp chí Runway được cho là lấy cảm hứng từ những đồn đoán kéo dài nhiều năm rằng Bezos có thể mua lại Condé Nast (đơn vị sở hữu Vogue). Nỗi lo này từng tồn tại thật trong giới báo chí và được đưa thẳng vào phim như một lớp châm biếm.
Điểm “đắt” giá của bộ phim còn nằm ở thời điểm. Khi phim ra mắt, Bezos và Sánchez lại đang là nhà tài trợ lớn và đồng chủ tịch danh dự của Met Gala 2026. Điều đó tạo nên một nghịch lý thú vị, rằng ngoài đời, họ là những người đang nắm quyền chi phối tài chính của thời trang, còn trong phim, họ lại trở thành hình mẫu bị châm biếm vì chính quyền lực đó

The Devil Wears Prada 2 kết thúc bằng một sự phối hợp bất ngờ để cứu vãn Runway, nhưng Met Gala 2026 lại đang để lại một câu hỏi bỏ ngỏ về tương lai của thời trang cao cấp. Liệu nghệ thuật có thể tồn tại nếu không có sự tài trợ từ những tỷ phú như Bezos? Hay cũng giống như tạp chí Runway trong phim, các thiết chế văn hóa này buộc phải chấp nhận sự thâu tóm và thay đổi nhận diện để tồn tại trong kỷ nguyên mà thuật toán và vốn liếng của các tập đoàn công nghệ mới là thứ thống trị tối cao?
Sự trùng khớp gần như hoàn hảo này khiến bộ phim trở nên sắc bén hơn, không chỉ "lấy cảm hứng" mà là một tấm gương phản chiếu rất thật ranh giới giữa phim và đời gần như không còn tồn tại.
Một bộ phim về thời trang, nhưng không còn chỉ nói về thời trang
The Devil Wears Prada 2 không chỉ kể một câu chuyện hậu truyện mà mở rộng thành một lát cắt về sự chuyển dịch quyền lực trong ngành sáng tạo. Phim không còn đơn thuần là một bộ phim về quần áo đẹp hay thế giới xa hoa. Đằng sau lớp vỏ thời trang, còn trả lời câu hỏi ai đang thực sự nắm quyền trong ngành công nghiệp này và những ai đang bị loại bỏ.
Runway, biểu tượng quyền lực một thời, giờ đứng trước nguy cơ bị thâu tóm bởi những tỷ phú công nghệ - những người không có nền tảng thời trang nhưng lại nắm trong tay thứ quan trọng nhất: tiền. Khi đó, thời trang không còn là sáng tạo hay gu thẩm mỹ mà trở thành một “tài sản” cần được tối ưu hóa bằng dữ liệu, AI và lợi nhuận. Những giá trị từng làm nên bản sắc của ngành như cá tính, quan điểm, dấu ấn cá nhân dần bị thay thế bởi các chỉ số đo lường hiệu quả.

Song song với đó là sự suy yếu rõ rệt của báo chí - một trụ cột khác từng định hình ngành thời trang. Nhân vật Andy Sachs (Anne Hathaway) chính là minh chứng rõ nhất. Dù là một nhà báo có năng lực, cô vẫn bị cắt giảm ngay cả khi đang phát biểu. Đây là một chi tiết nhỏ nhưng mang tính biểu tượng rất mạnh, cho thấy trong hệ thống mới, giá trị cá nhân không còn đủ để đảm bảo vị trí. Khi lợi nhuận trở thành ưu tiên hàng đầu, ngay cả những người giỏi nhất cũng có thể bị thay thế bất cứ lúc nào.

Sự kết hợp giữa hai tuyến này - thời trang bị tài chính chi phối và báo chí bị đào thải - khiến bộ phim mở rộng phạm vi từ một câu chuyện ngành nghề thành một bức tranh lớn hơn về xã hội hiện đại. Ở đó, quyền lực không còn nằm trong tay những người tạo ra giá trị mà thuộc về những người có khả năng kiểm soát dòng tiền.
Sau cùng, Runway có thể được cứu, nhưng không còn là Runway của trước đây. Miranda vẫn quyền lực, nhưng không còn tuyệt đối. Andy vẫn tài năng, nhưng không còn chắc chắn về vị trí của mình.
Vì vậy, The Devil Wears Prada 2 không chỉ nói về thời trang. Nó nói về một thời đại mà mọi ngành công nghiệp sáng tạo đều đang phải đối mặt với cùng một câu hỏi: tồn tại bằng cách thích nghi, hay giữ bản sắc và chấp nhận bị bỏ lại phía sau.
Mộng Zu
