Có những nơi người ta đến để ngắm cảnh, chụp vài tấm ảnh rồi rời đi. Nhưng cũng có những nơi khiến du khách muốn ở lại lâu hơn một chút, đi chậm hơn một chút, chỉ để nghe tiếng nước trôi dưới chân cầu hay nhìn ánh đèn hắt xuống mặt kênh khi phố cổ lên đèn.
Ô Trấn, thuộc thành phố Đồng Hương, tỉnh Chiết Giang, là một nơi như vậy. Nằm ở vùng đồng bằng Hàng Gia Hồ, phía tây kênh đào Bắc Kinh - Hàng Châu, thị trấn có hệ thống sông ngòi đan xen, nhà cửa men theo mặt nước và những con phố cổ mang đậm dấu ấn kiến trúc Giang Nam. Ô Trấn hiện là một trong những điểm du lịch cổ trấn nổi tiếng của Trung Quốc.
Nguồn video: NVCC
Ấn tượng về Ô Trấn vì thế không chỉ nằm ở những mái ngói đen, tường trắng hay những cây cầu đá. Điều làm nên sức hút của nơi này là cảm giác một thị trấn được xây dựng để sống cùng mặt nước. Nhà ven sông, hành lang ven kênh, những thủy các nhô ra trên dòng nước và những chiếc thuyền chậm rãi đi qua dưới cầu.
Đầu năm 2025, anh Nguyễn Đoàn Minh Duy, hiện là Quản lý truyền thông/thư ký báo chí của Viện nghiên cứu năng lượng mặt trời Úc, có chuyến du lịch tới Ô Trấn. Gần đây, những chia sẻ của anh về chuyến đi được đăng tải trên trang Threads và Instagram cá nhân, thu hút hơn 6.000 lượt yêu thích cùng hàng nghìn lượt chia sẻ.
Điều khiến anh Duy nhớ nhất không chỉ là cảnh sắc của cổ trấn, mà còn là một trải nghiệm lưu trú khá đặc biệt.
“Khách sạn ấn tượng nhất mình từng ở không thuộc chuỗi lớn quốc tế nào cả. Nó còn không phải khách sạn 5 sao”, anh Duy chia sẻ.
Nơi anh nhắc tới là Jintang, hay Splendid Clubhouse, một cơ sở lưu trú nằm trong khu phố cổ Ô Trấn. Theo lời kể của anh, ngay khi tới cổng trấn, nhóm của anh được đón bằng thuyền và đưa thẳng về bến thuyền riêng của nơi lưu trú. Đến ngày rời đi, nhân viên còn xách hành lý, tiễn khách ra thuyền và đưa đồ đạc ra tận xe.
Trải nghiệm ấy khá khác với hình dung thông thường về một khách sạn sang trọng. Theo anh Duy, Jintang không tạo cảm giác xa hoa theo kiểu phô trương. Cơ sở lưu trú nằm khuất sau những cánh cửa gỗ có vẻ ngoài mộc mạc, mở ra con phố nhỏ lát đá. Sự sang trọng, nếu có, nằm nhiều hơn ở những chi tiết mà khách chỉ nhận ra khi đã ở bên trong.
“Không có những chiếc đèn chùm lấp lánh để tạo hiệu ứng ‘sang chảnh’ trên Instagram, nhưng trong phòng tắm lại có máy sấy tóc Dyson và các sản phẩm chăm sóc cá nhân của những thương hiệu cao cấp”, anh kể.
Theo trải nghiệm của Duy, đồ uống trong minibar được phục vụ miễn phí, trong đó có VOSS, San Pellegrino và một số thương hiệu khác. Bữa sáng cũng để lại ấn tượng với những món ăn mà anh mô tả gồm trứng cá muối, vi cá mập và yến sào.
Nhưng điều khiến anh Duy đánh giá cao nhất lại là cách dịch vụ được vận hành. Trong suốt thời gian lưu trú, nhóm gần như không phải tự mình lo liệu nhiều việc. Nhân viên chủ động mở cửa, chuẩn bị xe và sắp xếp các chuyến đi. Khi khách muốn khám phá khu vực xung quanh, nhân viên còn đi cùng để tránh bị lạc.
Mỗi tối trở về sau một ngày đi bộ giữa phố cổ, căn phòng đã được dọn dẹp và chuẩn bị cho buổi tối. Một chậu nước ngâm chân được đặt sẵn, như một cách nhỏ nhưng đủ tinh tế để khép lại một ngày dài.
Nếu trải nghiệm lưu trú của anh Duy cho thấy một Ô Trấn có thể rất sang trọng nhưng không nhất thiết phải ồn ào, thì chính những con phố bên ngoài lại mang đến một cảm giác hoàn toàn khác: chậm, tĩnh và rất Giang Nam.
Ô Trấn hiện có hai khu vực tham quan chính là Đông Sách và Tây Sách. Đông Sách giữ nhiều nét sinh hoạt và kiến trúc truyền thống, với các điểm đến như nhà cũ của nhà văn Mậu Thuẫn, xưởng rượu Tam Bạch, xưởng nhuộm Hoành Nguyên Thái, bảo tàng giường cổ và bảo tàng điêu khắc gỗ. Tây Sách được phát triển theo hướng kết hợp tham quan với nghỉ dưỡng, có hệ thống kênh rạch, cầu đá, nhà cổ, xưởng thủ công, không gian nghệ thuật, nhà hàng, quán cà phê và các cơ sở lưu trú.
Đặc biệt, Tây Sách là nơi phù hợp để cảm nhận Ô Trấn khi chiều xuống. Khu vực này có hệ thống kênh rạch đan xen, những dãy nhà ven nước và các cây cầu đá nối liền những con phố. Theo thông tin từ đơn vị quản lý du lịch, riêng khu Tây Sách có hơn 1,8 km phố cổ ven sông, hệ thống sông ngòi dài gần 10 km và 72 cây cầu đá cổ với nhiều hình dáng khác nhau.
Một trong những trải nghiệm đáng thử ở Ô Trấn là ngồi thuyền len qua các con kênh. Du khách có thể lựa chọn thuyền ghép hoặc thuê riêng; hiện website chính thức của Ô Trấn cũng công bố dịch vụ thuyền tại cả Đông Sách và Tây Sách.
Đi thuyền khi trời còn sáng là một cách nhìn khác về cấu trúc của cổ trấn: những căn nhà nằm sát mặt nước, ban công, hành lang và cửa sổ mở ra phía kênh. Khi đêm xuống, ánh sáng từ những căn nhà cổ phản chiếu trên mặt nước, tiếng mái chèo và nhịp di chuyển chậm của con thuyền khiến khung cảnh càng trở nên đặc trưng.
Ẩm thực cũng là một phần không thể tách rời khỏi chuyến đi. Website chính thức của Ô Trấn giới thiệu nhiều món đặc trưng như cá Bạch Thủy hồ Thái, thịt dê kho, thịt kho, vịt tương cùng các món ăn từ thủy sản vùng sông nước. Với đồ ăn nhẹ, du khách có thể thử bánh Định Thắng, bánh nếp, bánh củ cải sợi, trà đậu hun khói và rượu Tam Bạch.
Trong đó, rượu Tam Bạch là một đặc sản lâu đời của Ô Trấn, được làm từ gạo trắng, nước trắng và bột mì trắng theo phương pháp truyền thống. Theo website chính thức của Ô Trấn, nghề nấu rượu tại đây từng phát triển mạnh, với nhiều xưởng rượu tồn tại từ thời Minh.
Về thời tiết, Ô Trấn có khí hậu cận nhiệt đới gió mùa, bốn mùa tương đối rõ rệt. Mùa xuân ấm áp, mùa hè nóng và ẩm, mùa thu mát hơn, trong khi mùa đông lạnh; tháng 1 là thời điểm lạnh nhất với nhiệt độ trung bình khoảng 3,6 độ C.
Vì vậy, nếu muốn cảm nhận vẻ mềm mại, trong trẻo của Giang Nam, mùa xuân và mùa thu thường là những khoảng thời gian dễ chịu để khám phá. Còn với những người thích không khí vắng vẻ, có thể cân nhắc mùa thấp điểm; thông tin hướng dẫn du lịch của Ô Trấn cho biết khoảng từ tháng 11 đến tháng 3 và tháng 6 thường ít khách hơn.
Với anh Duy, có lẽ điều đáng nhớ nhất sau chuyến đi không nằm ở việc đã check-in được bao nhiêu địa điểm. Đó là cảm giác được sống chậm lại giữa một thị trấn mà nước, kiến trúc và đời sống dường như vẫn giữ được nhịp điệu riêng.
Và có lẽ đó cũng là lý do Ô Trấn khác với một điểm tham quan thông thường. Người ta đến đây để nhìn những căn nhà cổ, nhưng rồi lại nhớ tiếng mái chèo. Đến để chụp ảnh những cây cầu đá, nhưng cuối cùng lại nhớ một buổi tối trở về căn phòng bên dòng kênh, khi phố đã lên đèn và mọi thứ xung quanh bỗng chậm xuống.
Giả Hủ
Nguồn ảnh và video: NVCC/scottnguyen8802
