Nhiều người cho rằng chỉ cần cố gắng kiếm tiền, cho con học trường tốt, đầu tư đủ đầy vật chất thì tương lai con sẽ rộng mở. Thế nhưng thực tế cho thấy, có những gia đình không hề thiếu thốn, nhưng con cái vẫn loay hoay, thiếu động lực, thậm chí đánh mất phương hướng.
Vấn đề đôi khi không nằm ở tiền bạc, mà ở những tư duy "nghèo nàn" vô hình trong cách nghĩ, cách sống của cha mẹ, những điều được truyền sang con cái như một dạng “di truyền tâm lý”.
Dưới đây là 3 biểu hiện phổ biến.
1. Thường xuyên nói “nhà mình không có tiền” – gieo vào con cảm giác thiếu thốn
Trong nhiều gia đình, những câu như: “Nhà mình nghèo, đừng đòi hỏi"; “Cái đó đắt lắm, mình không mua nổi"; “Tiền đâu mà so với người ta" … xuất hiện rất thường xuyên.
Dĩ nhiên, chi tiêu cần tính toán. Nhưng khi trẻ lớn lên trong môi trường mà từ khóa lặp đi lặp lại là “nghèo”, “không đủ”, “không có tiền”, điều được gieo vào tâm trí con không chỉ là ý thức tiết kiệm mà là cảm giác thiếu thốn.
Trẻ có thể phát triển theo hai hướng cực đoan:
Hoặc quá dè dặt, không dám đầu tư cho bản thân, không dám thử thách, sợ rủi ro, sợ thất bại vì nghĩ “mình không đủ điều kiện”. Hoặc ngược lại, lớn lên tiêu dùng quá mức để bù đắp cảm giác thiếu hụt, cố chứng minh giá trị bản thân qua vật chất.
Điều quan trọng là phân biệt giữa thực tế tài chính và thái độ sống. Thay vì nói “không mua nổi”, có thể nói: “Tháng này ngân sách chưa phù hợp, nếu con vẫn muốn, mình cùng lên kế hoạch nhé". Khi “không có tiền” được chuyển thành “đang lựa chọn”, trẻ học được kỹ năng quản lý, chứ không phải tâm thế cam chịu.
Một đứa trẻ có nội tâm phong phú sẽ nhìn thấy cơ hội ngay cả khi vật chất còn hạn chế. Ngược lại, nếu bên trong luôn bị ám ảnh bởi thiếu thốn, dù điều kiện đủ đầy, con vẫn thấy mình không xứng đáng.
2. Kiểm soát quá mức – tước đi khả năng tự chịu trách nhiệm
Nhiều cha mẹ tin rằng kiểm soát chặt chẽ là cách tốt nhất để bảo vệ con: “Nghe lời bố mẹ đi, bố mẹ biết hết rồi"; “Việc này con chưa đủ kinh nghiệm, cứ làm theo lời bố mẹ". Từ chuyện nhỏ như mặc gì, chơi với ai… đến chuyện lớn như chọn ngành học, chọn nơi làm việc – mọi quyết định đều được sắp đặt sẵn.
Bề ngoài đó là sự quan tâm. Nhưng về lâu dài, trẻ sẽ mất đi năng lực tự quyết.
Khi không được quyền lựa chọn, con cũng không học được cách chịu trách nhiệm. Đến lúc phải tự bước ra xã hội, các em dễ hoang mang, thiếu tự tin, hoặc phụ thuộc vào người khác trong mọi quyết định quan trọng.
Một cây non nếu luôn được che chắn kỹ lưỡng sẽ khó tự mình chống chọi với gió lớn.
Nuôi dạy con không phải là thay con đi hết con đường, mà là đồng hành khi con tự bước.
Những việc nhỏ có thể để trẻ tự quyết: chọn trang phục, sắp xếp cuối tuần, quản lý tiền tiêu vặt. Những việc lớn hơn như chọn môn học, chọn nghề – cha mẹ cung cấp thông tin, phân tích lợi hại, nhưng trao lại quyền quyết định. Khi con tự chọn, dù vấp ngã, đó cũng là trải nghiệm giúp trưởng thành.
3. Luôn nhắc đến sự hy sinh – biến tình yêu thành “món nợ”
“Bố mẹ vất vả thế này là vì ai?”; “Nuôi con từng này năm dễ lắm sao?”; “Không học cho tử tế thì phụ công bố mẹ". Những câu nói tưởng như thể hiện tình thương, nhưng nếu lặp lại quá nhiều sẽ khiến con mang tâm lý mắc nợ.
Trẻ lớn lên trong cảm giác “phải trả ơn” thường rơi vào hai trạng thái: Hoặc cố gắng quá mức để làm hài lòng cha mẹ, sống theo kỳ vọng thay vì mong muốn của bản thân. Hoặc tìm cách tránh né, tạo khoảng cách vì không chịu nổi áp lực cảm xúc. Tình yêu lành mạnh không đặt điều kiện. Sự hy sinh của cha mẹ là lựa chọn của người trưởng thành, không nên trở thành gánh nặng tâm lý cho con.
Thay vì nói: “Mẹ làm việc vất vả là vì con”, có thể nói: “Hôm nay hơi mệt, nhưng nhìn con mẹ thấy vui". Khi trẻ cảm nhận được tình yêu không kèm theo đòi hỏi, các em mới có không gian phát triển nội tâm, học cách yêu thương và chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình.
“Nghèo” đôi khi không phải là ít tiền, mà là cách nghĩ hạn hẹp, cảm giác thiếu thốn, sự kiểm soát và áp lực cảm xúc được lặp đi lặp lại qua năm tháng.
Một gia đình có thể không giàu có, nhưng nếu cha mẹ biết: Nuôi dưỡng thái độ đủ đầy thay vì gieo nỗi lo thiếu thốn; Trao quyền thay vì kiểm soát; Yêu thương vô điều kiện thay vì ràng buộc bằng hy sinh thì đứa trẻ lớn lên sẽ có nội tâm vững vàng và tầm nhìn rộng mở.
Tương lai của con không chỉ được quyết định bởi điều kiện vật chất mà còn bởi bầu không khí tinh thần trong ngôi nhà nơi con trưởng thành.
Hiểu Đan
