Bradley Krae - một nhà văn, người sáng tạo nội dung và quản lý tiếp thị người Mỹ, đang sống ở Thâm Quyến cùng vợ và hai con - đã có bài viết về quyết định rời Mỹ đến Trung Quốc sinh sống của mình.
Chi phí sinh hoạt ở Trung Quốc chỉ bằng 1/4 ở Mỹ
Khi còn nhỏ, tôi chuyển nhà rất nhiều. Tôi sinh ra ở California, nhưng đã sống ở Arizona, Colorado, Bắc Carolina, Virginia, Montana và Oklahoma. Tôi chưa bao giờ có cơ hội gọi nơi nào là "nhà" quá lâu. Vì vậy, nếu hồi đó bạn nói với tôi rằng cuối cùng tôi sẽ đến Trung Quốc, tôi sẽ chỉ cười.
Tôi đến Trung Quốc lần đầu tiên vào năm 2016. Tôi 27 tuổi và nhận được một công việc dạy tiếng Anh ở Thâm Quyến, một trung tâm công nghệ phát triển nhanh chóng. Tôi bán xe và dùng tiền đó để mua vé máy bay từ Bắc Carolina. Trước đó, tôi chưa từng ra khỏi nước Mỹ.
Trong 4 năm tiếp theo, sống ở châu Á đã cho tôi cơ hội đi du lịch đến những nơi như Campuchia và Thái Lan. Tôi yêu thích việc du lịch vì đó là cơ hội tuyệt vời để thử thách lòng can đảm và khả năng phục hồi của mình, tìm kiếm ý nghĩa và mở rộng tầm nhìn thế giới.
Hiện nay, tôi sống ở Thâm Quyến với vợ và hai con.
Vợ tôi sinh ra ở Tahiti và cả bố mẹ cô ấy đều đến từ Trung Quốc. Khi chúng tôi gặp nhau, cô ấy đang làm giáo viên tiếng Pháp ở đây.
Khi đại dịch bùng phát, chúng tôi đã sống ở Trung Quốc được 3 năm và đang đi nghỉ ở Mỹ. Do biên giới đóng cửa, vợ chồng tôi quyết định chuyển đến Tahiti để gần gũi hơn với bố mẹ cô ấy.
Năm năm sau, chúng tôi có hai bé. Có những điều trong cuộc sống ở Tahiti mà chúng tôi thích, nhưng vẫn thiếu một điều gì đó. Trung Quốc vẫn là quê hương thực sự của chúng tôi và chúng tôi trở về Thâm Quyến vào tháng 6/2025.
Tôi vẫn cảm thấy rất biết ơn công việc dạy học đầu tiên đó. Có được công việc đó là một sự tình cờ, nhưng nếu không có nó, tôi sẽ không có gia đình và cuộc sống như bây giờ.
Sau khi trở lại Thâm Quyến vào năm 2025, tôi tiếp tục sự nghiệp giáo viên tiếng Anh của mình, kiếm được khoảng 4.000 đô la một tháng.
Chúng tôi thuê một căn hộ ba phòng ngủ với giá khoảng 1.000 đô la một tháng. Internet tốn khoảng 29 đô la, và tiền điện trung bình là 100 đô la.
Chúng tôi chi khoảng 100 đô la một tháng cho thực phẩm cho gia đình 4 người. Khi ăn ngoài, hiếm khi chúng tôi chi quá 10 đô la. Chúng tôi cũng trả khoảng 90 đô la/tháng cho bảo hiểm y tế.
Nói chung, tôi đang trả khoảng 1/4 chi phí sinh hoạt hàng tháng so với khi tôi sống ở Mỹ.
Sống ở Trung Quốc như đang sống trong tương lai
Đối với tôi, Thâm Quyến giống như sự kết hợp giữa Thung lũng Silicon và Thành phố New York ở Trung Quốc. Đó là một thủ đô công nghệ nhộn nhịp với những điều bất ngờ ở mỗi góc phố.
Máy bay không người lái giao đồ ăn trong vòng 15 phút hoặc ít hơn và taxi tự lái chạy trên những con phố ngập tràn ánh đèn neon lấp lánh.
Hệ thống giao thông công cộng cũng rất tuyệt vời. Tàu điện ngầm đi khắp mọi nơi và họ xây dựng các tuyến đường rất nhanh chóng và hiệu quả. Bạn có thể đi tàu điện ngầm khắp thành phố với giá khoảng 0,30 đô la.
Khi sống ở Tahiti, tôi cũng dạy tiếng Anh và làm một vài video về việc đó. Năm 2025, vợ tôi đề nghị tôi bắt đầu đăng bài thường xuyên trên TikTok để cho mọi người thấy cuộc sống ở Trung Quốc như thế nào.
Tôi lập một tài khoản, các video nhanh chóng được đón nhận và chẳng mấy chốc, tôi đã trở thành một người có sức ảnh hưởng. Điều này dẫn đến nhiều cơ hội hơn, và giúp tôi có được một công việc toàn thời gian làm quản lý marketing.
Đó là một công việc truyền thống hơn so với những gì tôi từng làm, và lương thấp hơn một chút so với công việc dạy học trước đây. Hiện tại, tôi kiếm được gần 3.500 đô la một tháng, cộng thêm khoảng 1.200 đô la một tháng từ các công việc làm thêm.
Nhưng tôi không phải ngồi lì ở bàn làm việc cả ngày. Công ty tôi linh hoạt về giờ giấc, cho phép tôi theo đuổi những công việc phụ và sở thích khác, và tôi có thể mang việc về nhà.
Nuôi dạy con cái một cách an toàn
Thâm Quyến rất thân thiện với gia đình, có rất nhiều hoạt động dành cho trẻ em. Thành phố có hơn 1.000 công viên, hàng ngàn khu vui chơi trong nhà và nhiều hoạt động cộng đồng dành cho gia đình.
Tôi không lo lắng về những vấn đề như bạo lực súng đạn.
Các con tôi cũng đang lớn lên với ba ngôn ngữ. Vợ tôi nói tiếng Pháp với chúng, chúng nói tiếng Anh với tôi, và chúng học tiếng Quan thoại ở trường, một trường mẫu giáo công lập của Trung Quốc. Chi phí khoảng 300 đô la mỗi học kỳ cho cả hai đứa trẻ, bao gồm cả ăn uống.
Không ai ngạc nhiên hơn tôi khi tôi tìm thấy phiên bản Giấc mơ Mỹ của riêng mình ở Trung Quốc.
Minh Khôi (Theo CNBC)
