Ở tuổi 33, khi nhiều người vẫn xem mức thu nhập 6 chữ số USD/năm là đích đến đáng mơ ước, Alanna Parrish lại quyết định rời bỏ tất cả.
Không chỉ nghỉ công việc quản lý bất động sản với mức lương hơn 100.000 USD/năm (khoảng hơn 3 tỷ đồng), cô còn bán luôn căn hộ mình đang sở hữu để bắt đầu một cuộc sống không nhà cố định. Song, với Parrish, đây lại là quyết định đúng đắn nhất sau tuổi 30 của cô. 4 năm sau, cô đã đi qua 17 thành phố trên thế giới, sống trong những căn nhà khác nhau và kiếm tiền bằng công việc nghe khá lạ tai: “Người trông nhà”.
Theo Daily Mail, trước đây Parrish sống tại khu vực Vịnh California (Mỹ), làm trong lĩnh vực môi giới và quản lý bất động sản. Công việc mang lại thu nhập cao, cuộc sống ổn định và lộ trình nghề nghiệp rõ ràng. Nhưng càng làm lâu, cô càng cảm thấy mình đang bị mắc kẹt trong guồng quay chỉ xoay quanh công việc.
Năm 2022, Parrish quyết định tự thưởng cho bản thân chuyến đi kéo dài 6 tháng. Tuy nhiên, sau khi rời khỏi cuộc sống cũ, cô nhận ra mình không còn muốn quay lại nữa. “Tôi muốn tự thiết kế cuộc sống của mình thay vì sống chỉ để làm việc”, cô chia sẻ.
Sau đó, Parrish bán luôn căn hộ đang sở hữu và chuyển sang làm house sitter hay còn gọi là “người trông nhà” toàn thời gian. Công việc này với nhiều người còn khá mới lạ, thậm chí là khó hình dung. Công việc này phổ biến tại Mỹ và châu Âu trong vài năm gần đây.
Hiểu đơn giản, người trông nhà là người sẽ tạm thời sống trong nhà của người khác khi chủ nhà đi du lịch hoặc công tác dài ngày. Đổi lại, họ có trách nhiệm chăm sóc thú cưng, tưới cây, nhận thư từ và đảm bảo ngôi nhà luôn trong trạng thái an toàn.
Nhiều chủ nhà lựa chọn hình thức này vì họ muốn căn nhà vẫn có dấu hiệu sinh hoạt thay vì bị bỏ trống hoàn toàn trong thời gian dài.
Parrish không ở khách sạn hay thuê homestay như du khách thông thường. Cô sống trực tiếp trong những căn nhà được giao trông nom thông qua các nền tảng kết nối chuyên biệt.
Điều này giúp cô gần như tiết kiệm được toàn bộ chi phí thuê nhà khi di chuyển giữa các thành phố.
Không chỉ được ở miễn phí, Parrish còn nhận thêm tiền công tùy theo khu vực, thời gian lưu trú và khối lượng công việc. Có nơi cô chỉ ở vài ngày, nhưng cũng có căn nhà cô gắn bó cả tháng. Trung bình, mỗi lần lưu trú kéo dài khoảng một tuần.
Dù không tiết lộ chính xác thu nhập hiện tại, Parrish cho biết số tiền tiết kiệm được từ tiền thuê nhà và các khoản chi cố định là rất lớn.
“Tôi không hề sống chật vật, thậm chí còn tiết kiệm được nhiều hơn trước”, cô nói.
Tất nhiên, cuộc sống này không hoàn toàn màu hồng như những video “work from anywhere” (làm việc ở bất cứ đâu) trên mạng xã hội.
Việc liên tục di chuyển, đóng gói hành lý, thích nghi với môi trường mới hay thiếu một nhịp sinh hoạt cố định khiến cô đôi lúc cảm thấy mệt và cô đơn. Nhưng với Parrish, cảm giác tự do hiện tại vẫn đáng giá hơn áp lực của công việc cũ.
Theo tờ HK01, câu chuyện của Parrish cũng phản ánh một xu hướng đang ngày càng phổ biến ở nhóm người sau tuổi 30: Ưu tiên chất lượng sống thay vì chỉ chạy theo định nghĩa thành công truyền thống.
Nếu ở độ tuổi 20, nhiều người tập trung vào việc kiếm tiền, xây sự nghiệp hay cố gắng đạt các cột mốc “ổn định”, thì sau tuổi 30, không ít người bắt đầu đặt câu hỏi ngược lại: Mình có thật sự muốn sống như thế này thêm 10 năm nữa không?
Sau đại dịch và giai đoạn kiệt sức vì công việc kéo dài, ngày càng nhiều người lựa chọn những kiểu sống linh hoạt hơn: làm việc từ xa, nghỉ một quãng để du lịch, chuyển sang nghề ít áp lực hoặc ưu tiên trải nghiệm cá nhân thay vì tích lũy tài sản bằng mọi giá.
Trần Hà.
