Chiều 17/9, sau cơn mưa lớn, Khoa Mắt – Bệnh viện 19-8 tiếp nhận một bệnh nhi 13 tuổi bị chấn thương mắt nghiêm trọng. Theo thông tin được chia sẻ, trong lúc một bạn học bật ô, phần đầu nhọn của ô đã va vào mắt em. Nam sinh được đưa vào Bệnh viện 19-8 cấp cứu, dự đoán tổn thương có thể gây mất thị lực vĩnh viễn, phải trải qua nhiều lần phẫu thuật, thậm chí không giữ được nhãn cầu.
Đằng sau một ca chấn thương là một đứa trẻ còn cả chặng đường dài phía trước. Là những ngày đến trường, những trang sách, những cuộc vui cùng bạn bè và biết bao điều em chưa kịp trải nghiệm. Nghĩ đến đó, thật sự rất xót xa.
Tai nạn đôi khi chỉ xảy ra trong vài giây. Và điều khiến cha mẹ day dứt nhất có lẽ không phải là tìm xem ai đúng, ai sai, mà là giá như trước đó những đứa trẻ đã được nhắc kỹ hơn về một kỹ năng rất nhỏ.
Chúng ta vẫn thường dặn con học bài, làm bài, đi học đúng giờ, biết lễ phép với người lớn. Nhưng những kỹ năng tưởng như đơn giản để bảo vệ chính mình cũng cần được cha mẹ dạy từ sớm.
Kỹ năng bảo vệ mình bắt đầu từ 1 chiếc ô
Một chiếc ô có thể che mưa, nhưng phần đầu nhọn của nó cũng có thể trở thành vật gây thương tích nếu sử dụng không đúng cách. Vì vậy, hãy dạy con trước khi đưa cho con một chiếc ô: Không bật hoặc đóng ô khi đang đứng đối diện người khác; trước khi mở phải hướng đầu ô xuống đất hoặc về khoảng trống; không chạy nhảy, đùa nghịch, chọc ghẹo bạn bè bằng ô.
Nếu có thể, hãy chọn những chiếc ô có đầu được bo tròn để giảm nguy cơ gây thương tích. Đó không phải là những bài học quá lớn lao. Nhưng đôi khi, chính một lời nhắc nhỏ của cha mẹ lại có thể giúp con tránh được một tai nạn lớn.
Và không chỉ với chiếc ô.
Trẻ cần được trang bị những kỹ năng an toàn cơ bản trong cuộc sống: đi đường thế nào để tránh nguy hiểm, sử dụng đồ vật ra sao, xử lý thế nào khi bị thương, khi nào cần tìm người lớn giúp đỡ... Bởi cha mẹ không thể ở bên con trong từng phút, từng giây. Điều chúng ta có thể làm là trao cho con những kiến thức đủ để con biết tự bảo vệ mình khi không có cha mẹ bên cạnh.
Nếu chẳng may trẻ bị vật nhọn đâm vào mắt, tuyệt đối không dụi, không ấn vào mắt, không tự ý rút dị vật, không rửa mắt hay nhỏ thuốc và không băng ép lên vùng mắt bị thương. Hãy che mắt nhẹ nhàng bằng vật sạch, tránh tạo áp lực và đưa trẻ đến bệnh viện hoặc cơ sở chuyên khoa mắt càng sớm càng tốt.
Một đứa trẻ cũng cần biết rằng khi đi cầu thang không được chen lấn, xô đẩy; khi qua đường phải quan sát và tuân thủ tín hiệu giao thông; khi sử dụng kéo, dao, đồ điện hay những vật có đầu nhọn phải biết cách cầm và sử dụng an toàn; khi chơi với bạn cũng cần để ý xem hành động của mình có thể khiến người khác bị thương hay không.
Khi đi xe, trẻ cần biết thắt dây an toàn; khi ở nơi đông người, cần biết cách tìm người lớn đáng tin cậy nếu chẳng may bị lạc. Nếu thấy bạn bị thương, cần báo ngay cho thầy cô hoặc người lớn gần nhất. Trẻ càng lớn càng có nhiều thời gian ở trường, trên đường, tại các khu vui chơi hoặc đi cùng bạn bè mà không có cha mẹ bên cạnh. Khi ấy, những kỹ năng được luyện từ trước mới thực sự phát huy tác dụng.
Cha mẹ cũng không cần biến mỗi lần dạy con thành một bài học dài. Có thể tranh thủ những tình huống rất bình thường để hỏi: “Nếu lúc này con gặp chuyện như vậy thì con sẽ làm gì?”, rồi cùng con thực hành cách xử lý. Khi trẻ được nghe, được giải thích và được tập thử nhiều lần, kiến thức an toàn sẽ không còn là những lời dặn chung chung mà trở thành phản xạ.
Nhìn hình ảnh em học sinh 13 tuổi, điều tôi mong nhất không phải là chúng ta trách cứ một đứa trẻ khác cũng có thể chỉ vô tình trong một khoảnh khắc. Điều cần thiết hơn là mỗi người lớn hãy thêm một lần nhắc con mình. Bởi có những tai nạn chỉ mất vài giây để xảy ra, nhưng hậu quả có thể theo một đứa trẻ suốt cả cuộc đời.
Bảo Tín
