Ông Lý An (69 tuổi) sống tại một ngôi làng ven thành phố Hàng Châu (Trung Quốc), từng có những năm tháng làm việc không ngơi nghỉ. Khi còn đi làm, ông luôn nghĩ rằng chỉ cần tích cóp đủ tiền, nuôi con cái trưởng thành thì tuổi già tự khắc sẽ an nhàn. Nhưng sau khi về hưu, ông mới nhận ra: sự an nhàn không chỉ đến từ việc có bao nhiêu, mà còn từ việc biết giữ lại cho mình những gì.
Ba người con của ông Lý đều đã lập gia đình và sống ở thành phố. Các con của ông đều rất hiếu thảo và quan tâm bố. Mỗi dịp lễ, tụi nhỏ đều gọi điện hỏi han, gửi tiền phụ giúp. Trong mắt hàng xóm, ông là người “có phúc”: lương hưu ổn, con cái thành đạt. Thế nhưng, chỉ ông Lý mới hiểu, nếu không khéo léo, tuổi già rất dễ trở nên mệt mỏi vì những điều tưởng như rất nhỏ.
Sau vài năm nghỉ hưu, ông Lý quyết định giấu kín 3 điều. Ông chia sẻ rằng việc này không phải vì tính toán với con cái, mà để giữ cho mình một cuộc sống yên ổn.
Điều thứ nhất: Không nói rõ mình có bao nhiêu tiền
Ông Lý có lương hưu ổn định và một khoản tiết kiệm nhỏ. Song ông chưa bao giờ kể chi tiết cho con cái biết mình còn bao nhiêu tiền trong tay. Ông không than thiếu, cũng không khoe dư.
“Khi con nghĩ mình còn nhiều tiền, chúng sẽ bớt để tâm. Khi con nghĩ mình thiếu thốn, chúng lại lo lắng quá mức,” ông nói. Vì vậy, ông chọn cách sống giản dị, chi tiêu trong khả năng, chỉ chia sẻ những thông tin cần thiết.
Nhờ vậy, ông giữ được quyền quyết định trong những việc lớn nhỏ: sửa nhà, đi khám bệnh hay thỉnh thoảng tự thưởng cho mình chuyến du lịch ngắn. Với ông, tiền ở tuổi già không phải để chứng minh, mà để đảm bảo sự chủ động.
Điều thứ hai: Không kể hết những mệt mỏi, buồn phiền của tuổi già
Sau khi về hưu, ông Lý từng trải qua cảm giác trống trải, cô đơn. Tuy nhiên, ông không đem những cảm xúc ấy kể hết cho con cái.
“Con cái nghe xong cũng không giải quyết được gì, chỉ thêm lo,” ông chia sẻ. Thay vì than thở, ông tìm cách lấp đầy thời gian: sáng đi bộ cùng nhóm bạn trong làng, trưa đọc sách, chiều trồng rau, tối nghe đài.
Khi nói chuyện với con, ông chỉ kể những điều nhẹ nhàng: bữa cơm hôm nay ngon, vườn rau đang xanh, sức khỏe vẫn ổn. Không phải vì không buồn, mà vì ông hiểu tuổi già cần học cách tự an ủi mình trước.
Điều thứ ba: Không can thiệp sâu vào cuộc sống riêng của con cái
Trước đây, ông Lý từng quen việc đưa ra lời khuyên, góp ý. Nhưng sau khi về hưu, ông chủ động lùi lại. Ông không hỏi chi tiết thu nhập của con, không xen vào cách dạy cháu, cũng không bình luận chuyện vợ chồng.
“Con cái có gia đình riêng, nếu mình can thiệp quá, mối quan hệ sẽ nặng nề,” ông nói. Việc ông giấu đi sự tò mò, thậm chí là ý kiến cá nhân, lại khiến các con thoải mái hơn khi chia sẻ.
Điều bất ngờ là khi ông Lý bớt can dự, con cái lại chủ động quan tâm hơn. Những cuộc gọi không còn mang tính trách nhiệm, mà trở thành những cuộc trò chuyện tự nhiên.
Ông Lý cho rằng, giấu kín 3 điều trên không phải để xa cách con cái, mà để giữ mối quan hệ ở trạng thái dễ chịu nhất. Khi cha mẹ không phụ thuộc, con cái không áp lực. Khi mỗi bên đều giữ được khoảng riêng, tình thân lại bền hơn.
“Tuổi già không cần chứng minh mình ổn hay không ổn. Chỉ cần sống đủ, sống vừa, biết giữ cho mình sự bình yên, thế là an nhàn rồi”, ông nói.
Sau khi về hưu, ông Lý nhận ra chính việc biết giấu đi 3 điều nhỏ ấy lại mở ra một tuổi già nhẹ nhõm, ấm áp và viên mãn không chỉ cho riêng ông, mà cho cả gia đình.
Đinh Anh (Theo Toutiao)
