Vào ngày 26/6/2026, bom tấn Supergirl của đạo diễn Craig Gillespie đã chính thức đổ bộ các rạp chiếu toàn cầu. Là một viên gạch quan trọng trong vũ trụ DCU đổi mới dưới thời James Gunn, bộ phim ngay lập tức tạo nên một cơn địa chấn truyền thông.
Quên hình ảnh cô em họ "gái ngoan" luôn rập khuôn theo người anh Superman (David Corenswet) đi, Kara Zor-El của năm 2026 là một phiên bản gai góc, nổi loạn và "điên" hơn bất kỳ siêu anh hùng nào bạn từng biết trên màn ảnh.
Màn "lột xác" say xỉn và hành trình tìm kiếm sự lãng quên

Nếu những ai đã xem Superman của James Gunn còn nhớ màn cameo đầy ấn tượng của Kara (Milly Alcock) khi cô xuất hiện trong tình trạng "say bét nhè" và tràn đầy giận dữ, thì phần phim riêng này chính là lời giải thích thỏa đáng nhất.
Kara trong Supergirl (2026) không muốn làm anh hùng cứu thế giới. Cô chỉ muốn tìm đến những hành tinh có mặt trời đỏ — nơi sức mạnh Krypton bị vô hiệu hóa — để có thể thực sự say xỉn và chìm vào quên lãng.

Đằng sau vẻ bất cần đó là nỗi đau thấu trời của một kẻ sống sót sau thảm họa diệt vong của quê hương. Nỗi đau ấy được biên kịch Ana Nogueira cài cắm tinh tế qua một đoạn hồi tưởng đẫm nước mắt ở giữa phim, giúp khán giả thấu hiểu vì sao Kara lại mang trong mình nhiều sự phẫn nộ đến vậy.
Cô cố gắng thực hiện di nguyện của người mẹ quá cố: "Hãy sống tốt". Nhưng trong một vũ trụ tàn nhẫn, việc làm một người tốt chưa bao giờ là dễ dàng.
Khi dòng máu "Mad Max" hòa quyện vào vũ trụ siêu anh hùng

Bước ngoặt của phim xảy ra tại một quán bar tồi tàn nơi rìa vũ trụ, khi cô bé mồ côi Ruthye (Eve Ridley) xuất hiện nhằm tìm kiếm sự giúp đỡ để trả thù tên bạo chúa khét tiếng Krem của vùng Đồi Vàng (Matthias Schoenaerts) — kẻ vừa sát hại cả gia đình em.
Mọi thứ chính thức bùng nổ khi gã ác nhân Krem hạ độc chú chó Krypto và cướp luôn tàu vũ trụ lẫn bộ trang phục Supergirl của Kara. Liều thuốc giải duy nhất nằm ngay trên cổ của Krem, buộc Kara và Ruthye phải dấn thân vào một cuộc truy đuổi nghẹt thở.
Đến lúc này, DNA của "Mad Max" chính thức trỗi dậy mạnh mẽ. Bộ phim rũ bỏ hoàn toàn sự tươi sáng, rực rỡ thường thấy của Guardians of the Galaxy để khoác lên mình lớp áo nhem nhuốc, bụi bặm và bạo lực của Beyond Thunderdome.
Từ những băng đảng Brigand trung thành với xe độ, trang phục đinh tán gai góc cho đến những thành phố đổ nát mang hơi hướng viễn tưởng đen tối (Blade Runner), tất cả tạo nên một thế giới DCU vô cùng mới lạ và kích thích thị giác.
Quy mô nhỏ gọn nhưng chạm đến những câu hỏi vĩ đại

Dù sở hữu những phân cảnh hành động mãn nhãn phô diễn tốc độ tối thượng của Kara kết hợp cùng những bản nhạc nền cực bánh cuốn, điểm sáng lớn nhất của Supergirl lại nằm ở chỗ nó giữ mọi thứ ở quy mô nhỏ nhưng đặt ra những câu hỏi rất lớn.
Vũ trụ lần này không gặp nguy hiểm, không có âm mưu hủy diệt thiên hà. Đây đơn thuần là một cuộc chiến cá nhân. Một cô gái đi đòi thuốc giải cứu chú chó của mình và một đứa trẻ đi đòi nợ máu. Thế nhưng, ẩn sau đó là hành trình Kara cứu rỗi linh hồn của chính mình và của Ruthye khỏi sự nuốt chửng của thù hận.
Nữ diễn viên Milly Alcock đã có một màn trình diễn xuất thần. Cô biến một nhân vật có phần "khó ưa", cộc cằn trở nên đầy quyến rũ, đậm chất cá tính và khiến khán giả không thể ngừng cổ vũ.
Bên cạnh đó, phim còn khéo léo chiều lòng fan bằng màn xuất hiện điên rồ của gã săn tiền thưởng vũ trụ Lobo do Jason Momoa thủ vai. Dù chỉ đóng vai trò hỗ trợ ở vài phân cảnh và thích lái chiếc mô tô không gian lao thẳng vào hoàng hôn, sự điên loạn của Lobo chính là gia vị hoàn hảo cho chuyến đi của hai cô gái.
Lời kết

Supergirl (2026) là một làn gió hoàn toàn mới, một bước đi táo bạo thách thức những lối mòn cũ kỹ của dòng phim siêu anh hùng. Bộ phim đã chứng minh rằng đôi khi việc làm một người tốt còn khó khăn và vĩ đại hơn cả việc giải cứu cả một hành tinh.
Bảo Lâm
