Tôi chưa bao giờ thấy chồng mình khóc như thế. Trước mặt tôi là người đàn ông ngoài 30 tuổi, giám đốc của một công ty xuất nhập khẩu có tiếng, người luôn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh và quyết đoán trước mọi sóng gió thương trường. Vậy mà đêm ấy, khi hai vợ chồng ngồi xem Sex Education, anh đã bật khóc nức nở như một đứa trẻ ngay trước màn hình máy tính.
Ban đầu, anh rủ tôi xem bộ phim này với một mục đích rất "người lớn": tìm hiểu thêm kiến thức về giáo dục giới tính để sau này còn biết đường mà dạy bảo, định hướng cho con. Thế nhưng, câu chuyện của nhân vật Eric - cậu bạn luôn bị bắt nạt, chế giễu vì giới tính và phong cách khác biệt đã chạm vào một vùng ký ức đen tối mà bấy lâu nay anh cố gắng vùi lấp.
Khi nhìn thấy Eric bị tổn thương bởi những lời lẽ ác ý, chồng tôi đột ngột tắt máy, gục đầu xuống gối và bắt đầu run lên. Trong tiếng nấc nghẹn ngào, anh đã thú nhận với tôi một sự thật mà suốt mười mấy năm qua anh chưa từng đủ can đảm để nói ra. Anh bảo: "Anh thấy mình trong những kẻ đã bắt nạt Eric, nhưng anh còn tệ hơn thế nhiều".
Thời cấp 3, chồng tôi là một cậu học trò "trẻ trâu" đúng nghĩa, nghịch ngợm và hiếu thắng. Trong lớp anh ngày ấy có một người bạn nam có dáng vẻ khá nhẹ nhàng, hay bị đám đông gọi là "ẻo lả". Và người đứng đầu nhóm trêu chọc, đầu têu ra những trò đùa dai dẳng, cay nghiệt nhất không ai khác chính là anh. Anh đã từng nghĩ những câu mỉa mai, những trò cười cợt ấy chỉ là "vui vẻ tuổi học trò", cho đến một ngày cả lớp bàng hoàng nhận tin người bạn ấy đã tìm đến cái chết.
May mắn thay, gia đình bạn đã phát hiện kịp thời, nhưng sau biến cố đó, bạn đã chuyển trường ngay lập tức và cắt đứt mọi liên lạc. Chồng tôi kể rằng, giây phút nghe tin bạn tự tử, anh đã chết lặng. Sự hối hận bủa vây lấy anh suốt những năm tháng sau đó, nhưng sự hèn nhát lại lớn hơn. Anh muốn tìm gặp để xin lỗi, nhưng lại sợ phải đối diện với nạn nhân, sợ phải nhìn thấy vết sẹo mà mình đã gây ra. Suốt nhiều năm, anh không bao giờ đi họp lớp, luôn tìm lý do để lảng tránh những cuộc hội ngộ bạn cũ chỉ vì cảm thấy quá xấu hổ với tội lỗi năm xưa.
Sự thành công hiện tại, địa vị giám đốc mà anh đang có, hóa ra chẳng thể khỏa lấp được bóng đen của quá khứ. Anh sống trong sự dằn vặt thầm lặng, và Sex Education giống như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào thực tế, buộc anh phải đối diện với sự thật rằng những lời trêu chọc "vô tình" của mình đã từng suýt tước đi mạng sống của một con người.
Sau đêm đó, chồng tôi như trút bỏ được một gánh nặng tâm lý bấy lâu. Anh nhìn tôi, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe nhưng ánh lên sự quyết tâm: "Năm nay anh sẽ đi họp lớp. Anh sẽ hỏi mọi người số liên lạc của cậu ấy. Dù cậu ấy có tha thứ hay không, anh nhất định phải nói một lời xin lỗi chân thành nhất".
Tôi cầm lấy tay anh, cảm nhận được sự nhẹ nhõm đang lan tỏa. Hóa ra, giáo dục giới tính hay giáo dục nhân cách không chỉ dành cho những đứa trẻ, mà nó còn là liều thuốc chữa lành cho cả những người lớn từng lầm lỡ. Cuộc đời có những lỗi lầm không thể xóa nhòa, nhưng sự dũng cảm đối diện và tìm cách bù đắp chính là bước đầu tiên để chúng ta thực sự trưởng thành.
Tôi nhận ra rằng, vinh quang thực sự của một người đàn ông không nằm ở chức danh giám đốc hay khối tài sản anh ta sở hữu, mà nằm ở giây phút anh ta dám nhìn thẳng vào sự hèn nhát của mình để nói lời xin lỗi với quá khứ. Hy vọng rằng, chuyến xe đi họp lớp năm nay sẽ đưa anh tìm lại được sự thanh thản trong tâm hồn, và biết đâu đấy, một tình bạn cũ sẽ được hàn gắn từ chính sự hối lỗi muộn màng này.
PV
