Hành trình trưởng thành của Adam Groff trong phim Sex Education là một nốt lặng khiến tôi nghẹn ngào bật khóc. Mang danh "con nhà nòi" của thầy Hiệu trưởng, Adam bị ép phải xuất sắc để bảo vệ thể diện gia đình, dù sự thật cậu bị chứng khó đọc và hoàn toàn bất lực trước sách vở.
Giây phút cậu bị coi là "sản phẩm lỗi" ấy khiến lồng ngực tôi thắt lại, bởi nó khơi dậy nguyên vẹn vết thương rỉ máu thời phổ thông của chính tôi, một đứa trẻ có bố mẹ là giáo viên Toán giỏi, anh trai là học sinh giỏi Toán, còn bản thân mình thì trầy trật, thức đến 1 giờ đêm cũng chỉ đạt mức bình thường, luôn phải sống trong sự thất vọng của gia đình và ánh mắt nghi ngờ của người đời.
Nhưng đến mùa cuối, Adam đã dũng cảm rẽ hướng sang làm thợ phụ trang trại, huấn luyện chó. Cậu không kiếm nhiều tiền, không có danh xưng oai vệ, nhưng tìm thấy sự an yên và cái gật đầu tự hào từ cha. Bài học từ Adam quá đỗi sâu sắc: Bình thường không có nghĩa là vô giá trị. Khi chúng ta ngừng bắt một con cá phải leo cây, chúng ta mới thực sự giải thoát cho nó. Sống một cuộc đời tử tế, tìm thấy mảnh đất vừa vặn với năng lực của chính mình mới là đỉnh cao của sự trưởng thành hạnh phúc. Ước gì những người lớn năm xưa từng nhận ra tôi cũng chỉ là một đứa trẻ bình thường như thế, thì thanh xuân của tôi đã nhẹ nhàng biết bao nhiêu.
Bóng đen từ vương quốc của những người giỏi Toán
Tôi sinh ra và lớn lên trong một hoàn cảnh mà người ngoài nhìn vào đều ao ước: có cả bố và mẹ đều là những giáo viên dạy Toán giỏi, có tiếng ở địa phương. Chưa dừng lại ở đó, anh trai tôi cũng là một "thần đồng" Toán học đúng nghĩa, từng liên tiếp đạt giải cao ở nhiều cuộc thi lớn nhỏ. Trong ngôi nhà của chúng tôi, những con số, những định lý và tư duy logic giống như bầu không khí để thở. Mọi người mặc định rằng, mang dòng máu của bố mẹ và là em gái của anh trai, tôi đương nhiên phải là một ngôi sao Toán học tiếp theo.
Nhưng cuộc đời thật trớ trêu, tôi lại là một đứa trẻ có năng lực học Toán vô cùng bình thường. Đầu óc tôi không nhạy bén với những con số, tôi không thể nhìn ra quy luật của những bài toán hình phức tạp trong vài giây như anh trai. Trầy trật, trầy trật mãi, bằng tất cả sự cố gắng đến kiệt sức, tôi mới thi đủ điểm để chen chân vào đội tuyển Toán của trường.
Và đó cũng là lúc chuỗi ngày giông bão, ngột ngạt nhất cuộc đời tôi bắt đầu.
Áp lực ngập thở dưới cái bóng "con của thầy A, cô B"
Suốt những năm tháng phổ thông, tôi luôn phải oằn mình học tập để cố gắng theo kịp các bạn trong đội tuyển. Nhưng điều đáng sợ nhất không phải là bài tập khó, mà là ánh mắt nghi ngờ, phán xét của thầy cô giáo trong trường. Mỗi lần tôi làm bài không tốt hay không hiểu bài, những lời xì xào lại vang lên bên tai: "Ơ, con của thầy A, cô B, em của thằng N. mà lại kém thế á?", "Sao nhà toàn người giỏi Toán mà đứa con gái lại lẹt đẹt thế này?". Những lời nói ấy như những nhát dao, đâm thẳng vào lòng tự tôn non nớt của một đứa trẻ đang tuổi lớn.
Về đến nhà, không gian cũng chẳng khá hơn. Tôi phải đối mặt với sự thất vọng dâng đầy trong ánh mắt của bố mẹ. Để khỏa lấp đi sự thất bại và kỳ vọng của gia đình, tôi đã lao vào học như một con thiêu thân. Đêm nào tôi cũng ngồi cày cuốc bên bàn học đến 1, 2 giờ sáng, vừa viết công thức vừa khóc vì bất lực. Nhưng kết quả vẫn chẳng thể cải thiện, bởi cấu tạo não bộ và thiên hướng của tôi vốn dĩ không thuộc về môn học này. Tôi càng cố gồng, tôi càng kiệt quệ và cảm thấy mình giống như một "sản phẩm lỗi", một vết nhơ làm ảnh hưởng đến danh tiếng học thuật của cả gia đình.
Lời ước giá như cho một thời học trò hạnh phúc
Cho đến tận bây giờ, dù đã trưởng thành, có cuộc sống riêng và không còn phải đối diện với những bài thi Toán, nhưng mỗi lần nghĩ về thời phổ thông, tôi vẫn bị ám ảnh bởi sự ngột ngạt ngày ấy.
Tôi ước gì, những người lớn xung quanh tôi năm đó, bố mẹ tôi, thầy cô giáo của tôi có thể một lần nhìn nhận tôi như một đứa trẻ độc lập. Tôi ước gì họ hiểu được rằng, tôi chỉ là một đứa trẻ bình thường, và việc tôi không giỏi Toán giống như các thành viên khác trong gia đình hoàn toàn không phải là một cái tội. Nếu ngày ấy, họ chấp nhận giới hạn của tôi, không bắt một "con cá" như tôi phải học cách leo cây, và cho phép tôi được tỏa sáng ở một mảnh đất khác phù hợp với mình... thì thời đi học của tôi đã hạnh phúc biết bao nhiêu.
Cảm ơn Sex Education vì đã thay tôi nói lên tiếng lòng của những đứa trẻ mang danh "con nhà nòi" nhưng mang năng lực bình thường. Thành công thực sự không nằm ở việc bạn có trở thành bản sao hoàn hảo của cha mẹ hay không, mà nằm ở chỗ bạn dũng cảm cởi bỏ kỳ vọng của người khác, chấp nhận bản thân để sống một cuộc đời tử tế, an yên và vừa vặn nhất với chính mình.
Minh Châu
