Càng xem phim Sex Education, tôi càng nhận ra bộ phim này nói về những điều rất thật. Có một chủ đề khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: bắt nạt và bôi nhọ có thể tạo ra những tổn thương rất sâu, đôi khi kéo dài suốt nhiều năm.
Tuổi thiếu niên là giai đoạn mà ai cũng nhạy cảm. Chỉ một lời trêu chọc tưởng như vô tình cũng có thể khiến một đứa trẻ cảm thấy mình khác biệt, thấy mình không đủ tốt, không thể hòa nhập với những người xung quanh. Và chính cảm giác xấu hổ ấy có thể theo họ rất lâu, thậm chí sang cả tuổi trưởng thành.
Xem những câu chuyện trong phim, tôi chợt nhớ đến một chuyện xảy ra với con trai mình cách đây không lâu.
Hôm đó hai bố con đang nói chuyện, tự nhiên con nhắc đến một bạn học cũ từ hồi lớp 9. Giọng con vẫn còn khó chịu khi nhắc đến cái tên ấy. Tôi hỏi đùa:
"Chuyện từ năm lớp 9 rồi mà vẫn ghét à?"
Con im lặng một lúc rồi nói rằng hồi đó bạn kia hay trêu ngoại hình của con. Thời điểm ấy răng con hơi vẩu nên thường bị đem ra làm trò cười. Sau này con đã đi niềng răng, nhưng mỗi khi nhớ lại quãng thời gian đó, con vẫn thấy rất khó chịu.
Tôi nghe xong thì phản ứng khá hời hợt. Tôi nói một câu mà giờ nghĩ lại vẫn thấy xấu hổ: "Đàn ông mà nhỏ mọn thế à. Chuyện vặt vãnh thế cũng để bụng."
Tôi nói câu đó với suy nghĩ rất đơn giản: con trai thì phải mạnh mẽ, phải rộng lượng, phải biết bỏ qua mấy chuyện cũ. Nhưng tôi đã quên mất một điều: tổn thương của người khác không nhỏ chỉ vì mình cho rằng nó nhỏ. Ngay lúc đó, con trai tôi bỗng nổi nóng. Nó nói gần như hét lên:
"Bố thì hiểu cái gì!"
Tôi lập tức khó chịu. Trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, con vừa “tỏn mỏn”, vừa hỗn với bố. Thế là tôi mắng con một trận, kết thúc câu chuyện trong không khí rất căng thẳng. Sau đó hai bố con cũng chẳng nhắc lại chuyện đó nữa. Cho đến khi tôi xem Sex Education.
Bộ phim có nhiều tình tiết về việc những lời chế giễu, những câu nói ác ý có thể khiến một đứa trẻ cảm thấy xấu hổ với chính bản thân mình. Và điều khiến tôi suy nghĩ nhất là: những vết thương ấy không phải lúc nào cũng biến mất theo thời gian.
Có những người trưởng thành rồi nhưng vẫn nhớ rất rõ một câu nói cay nghiệt từ thời đi học. Không phải vì họ yếu đuối, mà vì lúc ấy họ quá cô đơn với nỗi xấu hổ của mình.
Xem đến đó, tôi chợt nhớ lại cuộc nói chuyện với con trai. Có lẽ với tôi, chuyện răng hơi vẩu chỉ là một chi tiết nhỏ. Nhưng với một cậu bé đang ở tuổi dậy thì, bị bạn bè trêu chọc ngoại hình có thể là một cú đánh rất mạnh vào lòng tự trọng. Và khi con cố gắng nói ra với tôi, thứ con nhận được lại là sự phủ nhận. Tôi nhận thấy mình đã sai. Thậm chí tôi còn muốn tự đánh chính bản thân mình vì đã coi thường tổn thương của con.
Vài hôm sau, tôi gọi con trai lại nói chuyện. Ban đầu tôi cũng hơi lúng túng, vì từ trước đến nay tôi hiếm khi xin lỗi con. Nhưng lần này tôi nói thẳng:
"Hôm trước bố nói vậy là không đúng. Bố xin lỗi vì đã coi nhẹ chuyện của con."
Con nhìn tôi hơi bất ngờ. Tôi tiếp tục nói rằng có lẽ tôi đã quên mất cảm giác của một đứa trẻ khi bị đem ngoại hình ra làm trò cười. Hai bố con nói chuyện thêm một lúc. Con không nói nhiều, nhưng tôi cảm nhận được nó đã bớt khó chịu hơn.
Sau chuyện đó, tôi mới hiểu ra một điều rất đơn giản: không phải cứ là người lớn thì mình sẽ hiểu hết những gì con đang trải qua. Có những nỗi buồn của tuổi thiếu niên mà nếu không lắng nghe, chúng ta sẽ vô tình làm chúng trở nên nặng nề hơn.
Sex Education khiến tôi nhận ra rằng bắt nạt không phải lúc nào cũng là những hành động bạo lực rõ ràng. Đôi khi chỉ là vài câu trêu chọc lặp đi lặp lại, vài tiếng cười ác ý, nhưng nó đủ để khiến một đứa trẻ cảm thấy mình không ổn.
Và khi con đủ tin tưởng để kể với bố mẹ, điều chúng cần không phải là lời phán xét, mà là sự thấu hiểu. Tôi không thể quay lại quá khứ để thay đổi những gì con đã trải qua. Nhưng ít nhất, tôi có thể học cách lắng nghe con tốt hơn từ bây giờ.
Vì đôi khi, điều đơn giản nhất một đứa trẻ cần chỉ là một người lớn nói rằng:
“Bố hiểu vì sao con buồn."
Minh Châu
