Xem đến mùa 3 của bộ phim Sex Education, tôi bỗng giật mình và đứng hình rất lâu trước câu chuyện của nhân vật cô hiệu trưởng mới - Hope Haddon. Xuất hiện với vẻ ngoài trẻ trung, năng động, thành công và luôn tỏ ra kiểm soát tốt mọi thứ, cô là hình mẫu lý tưởng mà ai cũng ngưỡng mộ.
Thế nhưng, đằng sau cái vỏ bọc hoàn hảo đến ngột ngạt ấy lại là một bi kịch cá nhân đầy đau đớn. Vì bất lực trong cuộc sống riêng khi liên tục thất bại trong việc thụ tinh nhân tạo, lại thêm áp lực phải chứng minh năng lực với ban quản trị, Hope đã chọn cách cực đoan nhất: ép học sinh vào một khuôn khổ hà khắc đến tàn nhẫn.
Cô trút toàn bộ sự tức giận, thất vọng và tổn thương của chính mình lên ngôi trường Moordale chỉ để tìm lại cảm giác quyền lực mà mình đã đánh mất ngoài đời thực. Câu chuyện của Hope là một lời cảnh tỉnh sâu sắc về cuộc sống: Khi một ai đó cố tình kiểm soát người khác một cách điên cuồng, đó thường là dấu hiệu cho thấy cuộc sống của chính họ đang mất kiểm soát trầm trọng.
Những ngày tháng nghẹt thở dưới trướng người sếp cũ
Nhìn sự cực đoan của cô hiệu trưởng Hope trên màn ảnh, ký ức trong tôi bỗng tua ngược về những năm tháng làm việc dưới trướng người sếp cũ của mình. Chị ấy từng là nỗi khiếp sợ của cả văn phòng. Chị kiểm soát nhân viên một cách gắt gao, sẵn sàng mắng sa sả vào mặt bất kỳ ai chỉ vì một lỗi sai nhỏ nhặt nhất. Suốt quãng thời gian đó, bầu không khí ở công ty lúc nào cũng căng như dây đàn, chúng tôi sợ hãi đến mức không dám thở mạnh trong giờ làm việc. Ai nấy đều phải đi nhẹ, nói khẽ, tuyệt đối không một ai dám cười đùa hay trò chuyện phiếm vì sợ chạm vào "tổ kiến lửa". Lúc đó, chúng tôi chỉ nghĩ chị là một người đàn ông tính, độc đoán và khó chiều, cho đến một ngày, sự thật trần trụi phía sau được phơi bày.
Mọi người trong phòng tình cờ biết được gia đình chị đang gặp biến cố lớn khi người chồng mà chị hết lòng tin tưởng bấy lâu ngoại tình. Đau đớn hơn, anh ta còn lén lút rút một số tiền lớn từ tài khoản chung của vợ để mua xe ô tô cho nhân tình và thường xuyên bỏ nhà đi đêm về hôm. Quá uất ức, bất lực trước sự đổ vỡ của hôn nhân nhưng lại phải gồng mình giữ thể diện trước mặt thiên hạ, chị bị rơi vào trạng thái căng thẳng tột độ. Và rồi, giống như một phản xạ tự nhiên để giải tỏa tâm lý, chị đem toàn bộ nỗi cay đắng, thất vọng ở nhà trút thẳng lên đầu những nhân viên dưới quyền. Việc tạo ra một "đế chế" nơi mình có toàn quyền định đoạt, bắt người khác phải sợ hãi phục tùng chính là cách chị bấu víu vào một chút cảm giác quyền lực cuối cùng còn sót lại.
Sự buông bỏ mang lại bình yên đích thực
Bão giông rồi cũng qua đi khi chị quyết định ly hôn, dũng cảm khép lại cuộc hôn nhân độc hại để làm lại từ đầu. Khi rũ bỏ được gánh nặng và chiếc mặt nạ của sự hoàn hảo giả tạo, chị như biến thành một con người khác. Chị bắt đầu mở lòng hơn, tìm lại nụ cười, biết đùa vui với nhân viên và không còn những trận lôi đình vô cớ như trước. Nhìn sự thay đổi của chị và cái kết của nhân vật Hope trong phim, tôi nhận ra một triết lý sống vô cùng thấm thía: Sự bình yên đích thực phải đến từ bên trong tâm hồn, chứ không bao giờ đến từ việc chèn ép thế giới xung quanh.
Thay vì cố tạo ra một chiếc mặt nạ không tì vết rồi đi gây tổn thương cho người khác để khỏa lấp khoảng trống, điều chúng ta cần làm là học cách gọi tên và dũng cảm đối diện với nỗi đau của chính mình. Sự tử tế và bao dung với thế giới chỉ thực sự xuất hiện khi chúng ta học được cách tự chữa lành và tha thứ cho những bất toàn trong cuộc đời của bản thân.
Minh Châu
