Những ngày giáp Tết Bính Ngọ 2026...
Khi mưa lạnh và gió rét tràn về, 4 giờ sáng - thời điểm nhiều người còn đang say ngủ, ông Nguyễn Tiến Phúc đã có mặt tại cổng Bệnh viện K cơ sở Tân Triều, Hà Nội.
Trong bộ đồng phục bảo vệ giản dị, người đàn ông 65 tuổi ân cần hướng dẫn từng bệnh nhân, nhất là những người từ quê xa lên Hà Nội, còn lạ lẫm với quy trình khám chữa bệnh.
Những đoạn clip ghi lại hình ảnh ông kiên nhẫn chỉ đường, giải thích tỉ mỉ từng bước làm thủ tục từng lan truyền trên mạng xã hội. Cư dân mạng gọi ông bằng cái tên thân thương: "Bác bảo vệ hot nhất MXH".
Phát hiện ung thư ở giai đoạn 3B
Năm 2017, trong một lần khám sức khỏe định kỳ, ông Phúc tình cờ phát hiện có khối u ở phổi. "Lúc đó tôi không hình dung được u phổi với ung thư khác nhau thế nào. Nghe nói ung thư mà đầu óc vẫn trống rỗng", ông nhớ lại.
Sau khi thăm khám tại nhiều cơ sở, ông được chẩn đoán ung thư phổi trái giai đoạn 3B – giai đoạn muộn. Bác sĩ thẳng thắn nói với ông về khả năng sống "50-50". Nếu cơ thể đáp ứng hóa chất tốt, có thể phẫu thuật. Nếu không, nguy cơ tử vong có thể đến bất cứ lúc nào.
"Có 6 tháng trời tôi sống trong cảm giác bầu trời sụp xuống. Đêm nào cũng nghĩ đến điều tệ nhất", ông kể.
Sau đó, ông Phúc quyết định điều trị. Ca phẫu thuật cắt thùy phổi trái sau đó thành công ngoài mong đợi. Ông tiếp tục hóa trị suốt một năm và tái khám định kỳ. Từ 68 kg, có thời điểm ông chỉ còn 40 kg. Rụng tóc, buồn nôn, kiệt sức… những tác dụng phụ khốc liệt của điều trị ung thư ông đều đã trải qua.
"Hãy xem điều trị ung thư như một chuyến du lịch đặc biệt của đời mình"
"Không có bệnh nào điều trị lâu dài và tốn kém như ung thư. Nó là một hành trình không biết điểm kết thúc", ông nói.
Đầu năm 2025, bệnh có dấu hiệu di căn. Hóa chất không còn đáp ứng tốt như trước, ông phải bước vào liệu trình mới kết hợp hóa trị và xạ trị 30–35 mũi.
Trong 8 năm, ông chứng kiến nhiều bệnh nhân đến viện khi đã di căn giai đoạn 4, không hợp tác điều trị, xin về vì tuyệt vọng. Nhưng cũng có những người thay đổi khi được chia sẻ, động viên.
"Tôi từng gặp người có ý định tự tử. Sau khi nói chuyện, họ quay lại điều trị và sống khỏe đến bây giờ", ông Phúc chia sẻ.
Ông thường khuyên bệnh nhân viết nhật ký, tập thể dục, nhớ lại những kỷ niệm vui. "Hãy xem hành trình điều trị như một chuyến du lịch đặc biệt của đời mình. Đằng sau bạn còn gia đình, còn con cái".
Bản thân ông là cựu chiến binh. Ông kể, những năm tháng quân ngũ dạy ông đứng vững trước nghịch cảnh. Quan trọng nhất là không được suy sụp. Khi tâm vững, cơ thể sinh miễn dịch tốt hơn. Miễn dịch là yếu tố rất quan trọng trong điều trị ung thư.
"Ung thư sợ nhất là sự lạc quan"
Sau ca mổ năm 2017, ông được tạo điều kiện làm việc tại bệnh viện, vừa có thu nhập trang trải điều trị, vừa thuận tiện theo dõi sức khỏe.
Mỗi ngày, 4h15 sáng ông bắt đầu ca trực. Hướng dẫn bệnh nhân, giữ trật tự, giải thích quy trình… Công việc kéo dài đến 8 giờ sáng. Khi hết ca, ông lặng lẽ cởi đồng phục, trở về khoa điều trị với vai trò bệnh nhân.
Trên giường bệnh, cắm dây truyền hóa chất vào tay, ông lại đọc thơ, kể chuyện, động viên những người đồng bệnh.
Ông tin rằng ung thư không chỉ điều trị bằng thuốc, mà còn bằng tâm thế. "Ung thư sợ nhất là sự lạc quan, sợ oxy, sợ vận động. Khi mình vui, mình tập thể dục, cơ thể sinh miễn dịch tốt hơn", ông Phúc nói.
Suốt nhiều năm, ông tham gia các giải chạy gây quỹ cho bệnh nhân ung thư nghèo. Có năm, ông đoạt giải nhất. Khi MC giới thiệu ông là bệnh nhân ung thư 7 năm vẫn chạy bền bỉ, nhiều người không tin. Ông phải vén áo, chỉ vết sẹo mổ dài nơi lồng ngực trái.
"Hạnh phúc đơn giản là mỗi sáng mở cửa cổng bệnh viện..."
7 năm liên tiếp, ông Phúc đón giao thừa tại bệnh viện. Không phải vì bắt buộc điều trị, mà vì ông đăng ký trực, hỗ trợ những ca cấp cứu đêm 30 Tết.
Ông nhớ như in đêm giao thừa năm 2022, sau Covid-19, gần 30 ca cấp cứu ung thư nhập viện. Có người chỉ "uống một chút" rượu ngày Tết, dẫn đến biến chứng chảy máu.
"Chỉ một chút thôi cũng rất nguy hiểm với bệnh nhân ung thư. Phải tuyệt đối tuân thủ điều trị", ông nhắc đi nhắc lại.
Ông Phúc vừa làm việc và điều trị (ảnh BVCC).
Những ngày Tết, ông thường tham gia các chương trình trao quà, bữa cơm tất niên, "mái tóc yêu thương" cho bệnh nhân rụng tóc vì hóa trị. Ông từng rơi nước mắt khi thấy một phụ nữ ung thư vú đội mái tóc giả mới, soi gương rồi bật khóc.
"Có những giọt nước mắt không phải vì đau, mà vì được quan tâm", ông nói.
Ở tuổi 65, quê Nam Định (cũ), người đàn ông gầy gò ấy vẫn miệt mài đi sớm về muộn. Ba người con đã trưởng thành, nhưng ông không muốn trở thành gánh nặng cho gia đình.
"Tôi muốn tự đứng vững trên đôi chân mình. Vừa làm, vừa điều trị. Còn sống ngày nào là còn có ích ngày đó", ông Phúc nói.
Ông kể, niềm vui lớn nhất là khi bệnh nhân sau khi hoàn tất điều trị quay lại, ôm chặt ông và nói lời cảm ơn. "Có người rơi nước mắt. Có người bảo nhờ tôi mà họ có thêm động lực. Thế là đủ".
Giữa mùi thuốc sát trùng và tiếng máy truyền hóa chất đều đều, "Bác bảo vệ hot nhất" vẫn cười. Nụ cười ấy không phải của một người đang chống chọi bệnh tật, mà của một người đã tìm thấy ý nghĩa sống giữa lằn ranh sinh tử.
Với ông Nguyễn Tiến Phúc:"Hạnh phúc đôi khi chỉ đơn giản là mỗi sáng được mở cổng bệnh viện, và mỗi tối vẫn còn đủ sức đọc thêm một bài thơ cho những người đang cùng mình bước qua bóng tối".
Ngọc Minh
