Mới đây, tại Vũ Hán, tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc), một cậu bé đi ăn cùng mẹ tại nhà hàng thì bất ngờ phát hiện một món đồ nằm ở góc bàn, đến gần để quan sát kỹ thì đó là chiếc đồng hồ với mặt số màu xanh lá đặc trưng, dây kim loại khá nặng tay.
Cậu bé không biết giá trị của nó, nhưng người mẹ lập tức nhận ra đây là một chiếc Rolex “Green Submariner” (thường được gọi là “Rolex mặt xanh” hay “Green Water Ghost”), dòng đồng hồ có giá thị trường lên tới hàng trăm nghìn NDT, tương đương từ hàng trăm triệu lên đến hàng tỷ đồng Việt Nam.
Trong tình huống như vậy, nhiều người có thể sẽ chần chừ thế nhưng hai mẹ con không do dự lấy một giây, họ lập tức mang chiếc đồng hồ giao cho chủ nhà hàng và nhắn lại: “Nếu chủ nhân quay lại tìm, nhờ anh trả giúp”. Chủ nhà hàng nhận chiếc đồng hồ rồi gật đầu đồng ý. Hai mẹ con cũng nghĩ mọi chuyện đến đó là xong, không ngờ chỉ ít lâu sau, chủ nhân của chiếc đồng hồ thật sự tìm tới.
Người đàn ông này phát hiện mình đánh rơi đồng hồ nên đã thử liên hệ với nhà hàng để hỏi. Sau khi đối chiếu thông tin, anh xác nhận đó đúng là chiếc đồng hồ của mình. Khi biết người nhặt được là một cậu bé đi ăn cùng mẹ và họ đã chủ động giao lại cho nhà hàng giữ hộ, người đàn ông gần như lập tức quyết định làm một việc đặc biệt là chuẩn bị hẳn 2 xe hơi đầy quà để mang tới tận nơi cảm ơn cậu bé.
Từ đồ ăn, thức uống cho tới các món quà sinh hoạt thường ngày, tất cả đều được chất kín xe. Không phải những tấm băng rôn hay lời cảm ơn mang tính hình thức, mà là món quà rất thực tế, chân thành. Vì sao anh lại xúc động đến vậy?
Người đàn ông sau đó chia sẻ rằng chiếc Rolex này không đơn thuần là món phụ kiện xa xỉ anh mua khi đã giàu có. Đó là món quà anh tự thưởng cho bản thân sau khi kiếm được “thùng vàng đầu tiên” trong những ngày đầu khởi nghiệp.
Suốt hơn 20 năm qua, chiếc đồng hồ đã đồng hành cùng anh từ ban đầu cho tới khi gây dựng được sự nghiệp ổn định. Theo lời anh, chiếc đồng hồ ấy đã chứng kiến những ngày tháng khó khăn nhất, nhưng cũng đi cùng anh trong những khoảnh khắc thành công nhất cuộc đời.
“Nó không chỉ là một chiếc đồng hồ, mà giống như một phần ký ức của tôi”, người đàn ông nói.
Vì vậy, khoảnh khắc phát hiện đồng hồ bị mất khiến anh vô cùng hoảng loạn. Còn khi tìm lại được nguyên vẹn, cảm giác ấy gần như không thể diễn tả thành lời. Chính vì thế, với anh, 2 xe quà hoàn toàn không phải phép lịch sự xã giao, mà là cách chân thành nhất để đáp lại lòng tốt của người khác.
Một chiếc đồng hồ có thể mua lại bằng tiền, nhưng cảm giác tìm lại được thứ đã gắn bó với mình suốt hơn 20 năm thì không dễ gì thay thế. Và ngược lại, với hai mẹ con trong bài, việc trả lại món đồ có giá trị lớn cũng xuất phát từ một suy nghĩ rất đơn giản là thứ không thuộc về mình thì nên trả lại cho người đánh mất. Một người không tham thứ không phải của mình, còn một người không xem sự tử tế ấy là điều hiển nhiên.
Bên cạnh đó, cậu bé trong câu chuyện có thể chưa hiểu hết giá trị của chiếc Rolex, nhưng chắc chắn em hiểu một điều rất rõ ràng rằng đồ không phải của mình thì không được giữ. Và phản ứng gần như ngay lập tức của người mẹ khi yêu cầu giao lại chiếc đồng hồ cho chủ nhà hàng cho thấy bài học ấy đã được dạy từ rất sớm, không phải bằng lời nói sáo rỗng mà bằng chính hành động.
Nhiều người cho rằng, trong thời đại mà trẻ em ngày càng tiếp xúc sớm với vật chất và mạng xã hội, việc dạy con trở thành một người trung thực đôi khi còn quan trọng hơn việc dạy con phải giỏi giang đến đâu. Bởi thành tích có thể khiến một đứa trẻ nổi bật trong một giai đoạn, nhưng sự tử tế mới là điều quyết định cách chúng được người khác tin tưởng và trân trọng khi trưởng thành.
Theo Sohu
Nhật Linh
