Một buổi chiều tháng 6/2017, trên con đường làng thuộc huyện Bình Kiều, thành phố Tín Dương (Hà Nam, Trung Quốc), một chiếc xe ba bánh chạy vội trong làn bụi mù. Trên xe là hai chị em Triệu Văn An, 7 tuổi và chị gái Triệu Văn Huệ, 11 tuổi.
Cậu bé nắm chặt tay chị, gương mặt nhỏ căng thẳng vì lo lắng. Đến bệnh viện, An lập tức nhảy xuống, nhón chân, dùng hết sức đẩy chiếc cáng cao hơn mình nửa cái đầu. Gương mặt em đỏ bừng vì gắng sức nhưng không dám dừng lại một giây.
Trên cáng, mặt chị gái Triệu Văn Huệ tái nhợt vì đau đớn, cô bé co người lại, trán đẫm mồ hôi lạnh, chỉ có thể phát ra những tiếng rên yếu ớt. Các bác sĩ nhanh chóng kiểm tra và đưa ra kết luận rằng cô bé bị vỡ thận phải, tình trạng cực kỳ nguy kịch, bắt buộc phải phẫu thuật ngay, chậm một phút cũng có thể nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng khi bác sĩ yêu cầu người giám hộ ký giấy cam kết phẫu thuật, hai đứa trẻ chỉ biết òa khóc. Không có bất kỳ người lớn nào đi cùng, không có ai đủ tư cách pháp lý để ký tên. Trước tình thế cấp bách, lãnh đạo bệnh viện quyết định đặt tính mạng bệnh nhân lên trên hết. Ca phẫu thuật được tiến hành ngay trong đêm.
Suốt nhiều giờ đồng hồ, cậu bé 7 tuổi đứng lặng trước cửa phòng mổ. Không quấy khóc, không chạy nhảy, Triệu Văn An chỉ chăm chăm nhìn vào ánh đèn phòng phẫu thuật. Cậu từ chối ăn uống, sợ bỏ lỡ bất kỳ diễn biến nào của chị. Khi bác sĩ bước ra thông báo ca mổ thành công, chị đã qua cơn nguy hiểm, cậu bé mới thực sự thở phào. Trên khuôn mặt non nớt ấy, nỗi sợ hãi dần tan biến, nhường chỗ cho một nụ cười nhẹ nhõm.
Giữa khoảnh khắc tưởng như mất tất cả, cậu ghé sát vào tai chị trước đó và thì thầm: “Chị đừng sợ. Bố mẹ không cần chúng ta thì chị vẫn còn em. Sau này em nuôi chị”. Câu nói ấy khiến tất cả những người chứng kiến không thể cầm được nước mắt.
Đằng sau câu chuyện, hoàn cảnh của hai chị em khiến nhiều người xót xa. Cha của các em rời nhà nhiều năm trước trong tình trạng trầm cảm nặng, mất liên lạc khi Văn An còn chưa đầy một tuổi. Người mẹ đi tìm chồng rồi đi làm thuê xa nhà, nhưng sau đó cũng bặt vô âm tín.
Hai đứa trẻ từng sống cùng ông nội già yếu, song không lâu sau ông qua đời, để lại các em không nơi nương tựa. Sau đó, một người bác họ đón hai chị em về chăm sóc. Dù cuộc sống của ông cũng chẳng dư dả, chỉ đủ trang trải qua ngày, ông vẫn cố gắng cưu mang các em bằng tất cả khả năng của mình.
Mới 11 tuổi, Văn Huệ đã sớm biết nấu ăn, giặt giũ, chăm sóc em trai sau giờ học. Cô bé thay mẹ lo từng bữa cơm, bộ quần áo, âm thầm gánh trách nhiệm của một người lớn. Còn Văn An tuy nhỏ nhưng rất hiểu chuyện, không mè nheo, không gây thêm gánh nặng cho người thân. Mỗi khi chị mệt, cậu chủ động rót nước, xoa lưng cho chị.
Tai nạn xảy ra vào một ngày bình thường. Sau khi làm xong bài tập, hai chị em đang chơi đùa trên giường. Văn Huệ không may ngã mạnh xuống nền nhà lạnh. Ban đầu cả hai nghĩ chỉ là va chạm nhẹ, nhưng sau đó cô bé đau bụng dữ dội, nôn ói, mặt tái dần, người lả đi. Văn An hoảng hốt chạy đi tìm hàng xóm cầu cứu. Nhờ sự giúp đỡ, cô bé được đưa đến bệnh viện trong tình trạng nguy kịch.
Sau ca phẫu thuật thành công, gia đình lại đối diện với gánh nặng chi phí điều trị và phục hồi. Với hoàn cảnh gần như không có tích lũy, số tiền ấy là điều vượt quá khả năng. May mắn thay, khi câu chuyện được lan truyền, chính quyền địa phương, nhân viên y tế và người dân đã chung tay quyên góp. Chỉ trong 8 ngày, hơn 200.000 nhân dân tệ (khoảng 760 triệu đồng) được quyên góp, đủ để chi trả toàn bộ chi phí điều trị.
Chính quyền còn hỗ trợ làm thủ tục trợ cấp xã hội, tìm việc làm tại quê nhà cho người mẹ để bà có thể vừa làm vừa chăm sóc con, đồng thời xây dựng kế hoạch hỗ trợ học tập để Văn Huệ có thể trở lại trường sau khi hồi phục. Hiện tại, sức khỏe cô bé đã ổn định và hai chị em dần bước qua quãng thời gian tăm tối nhất.
Làm thế nào để anh chị em trong một gia đình yêu thương và gắn bó với nhau?
Câu chuyện của hai chị em Triệu Văn An và Triệu Văn Huệ khiến người ta xúc động bởi tình cảm chị em sâu sắc, nhưng cũng đặt ra nhiều suy ngẫm. Gia đình không chỉ là nơi cho con cái cơm ăn áo mặc, mà còn là sự hiện diện, là trách nhiệm, là vòng tay che chở khi biến cố ập đến. Sự thiếu vắng của cha mẹ khiến hai đứa trẻ phải tựa vào nhau để tồn tại.
Trước hết, cha mẹ cần là tấm gương của sự yêu thương và tôn trọng. Trẻ em học cách đối xử với nhau qua cách người lớn đối xử trong gia đình. Khi cha mẹ biết lắng nghe, công bằng và không thiên vị, anh chị em sẽ ít ganh tị, cảm thông chon hau nhiều hơn.
Thứ hai, hãy tạo cơ hội để các con cùng chia sẻ trách nhiệm và trải nghiệm. Những công việc nhỏ trong nhà, những lần cùng nhau giải quyết khó khăn sẽ giúp các con hiểu giá trị của sự đồng hành. Tuy nhiên, sự chia sẻ ấy phải phù hợp với lứa tuổi, không biến một đứa trẻ thành “người lớn bất đắc dĩ”.
Cuối cùng, hãy dạy con biết trân trọng tình thân. Anh chị em là những người sẽ đi cùng nhau lâu dài trong cuộc đời, khi trẻ được dạy về sự biết ơn, về cách quan tâm và bảo vệ nhau, tình cảm ấy sẽ trở thành điểm tựa vững chắc suốt cả hành trình trưởng thành.
Theo Sohu
Nhật Linh
