Tình yêu của cha mẹ dành cho con vốn thường được xem là thứ tình cảm vô điều kiện. Dù con có bướng bỉnh, nghịch ngợm, nổi loạn hay nhiều lần khiến cha mẹ thất vọng, người lớn vẫn thường được kỳ vọng phải bao dung, nhẫn nhịn và luôn ở bên con.
Bởi vậy, mỗi khi xuất hiện những câu chuyện cha mẹ thẳng thắn thừa nhận rằng mình “ghét con”, “không muốn nhìn thấy con” hay thậm chí mong con rời khỏi nhà, dư luận thường không khỏi ngỡ ngàng.
Mới đây, một ông bố Trung Quốc gây chú ý khi đăng bài chia sẻ về cậu con trai khiến mình mệt mỏi đến mức buông lời: Tôi muốn làm xét nghiệm ADN, chỉ mong nó không phải con ruột của mình.
Một câu nói nghe có phần cay nghiệt, nhưng phía sau đó lại là câu chuyện về sự kiệt sức mà không ít cha mẹ có thể từng trải qua trong quá trình nuôi dạy con.
Cậu con trai cao 1,83 m và niềm đam mê bóng rổ tốn kém
Theo chia sẻ của người cha, con trai ông cao khoảng 1,83 m, khỏe mạnh, thích thể thao, đặc biệt đam mê bóng rổ. Cậu không mắc những sai lầm nghiêm trọng hay có thói quen xấu đáng lo ngại. Tuy nhiên, chính những nhu cầu tưởng như bình thường của con lại dần trở thành áp lực đối với gia đình.
Cậu có thể ăn lượng thức ăn tương đương hai bữa trong một lần. Mỗi ngày, riêng tiền ăn tại căng tin trường đã tốn hơn 100 tệ.
Cuối tuần, cậu thường đi chơi bóng rổ. Cha mẹ lo sân bóng công cộng có nhiều thành phần phức tạp, sợ con bị ảnh hưởng bởi những thói quen không tốt nên nhiều lần khuyên nhủ. Nhưng cậu vẫn nhất quyết muốn chơi ở đó.
Đã mê bóng rổ thì không thể thiếu giày chuyên dụng. Trong nhà, những đôi Nike đủ loại đã chất kín tủ giày, nhưng mỗi khi có mẫu mới, cậu vẫn muốn mua thêm.
Bên cạnh đó là các khoản tiền học thêm, lớp năng khiếu và nhiều chi phí khác. Cha mẹ vẫn cố gắng đáp ứng, với suy nghĩ đầu tư cho con là điều cần thiết. Nhưng càng về lâu dài, điều khiến người cha mệt mỏi dường như không còn nằm ở số tiền phải bỏ ra.
Đó là cảm giác cha mẹ liên tục cho đi, trong khi con đã quen với việc nhận lấy và coi mọi thứ là điều hiển nhiên.
Con không hư, tại sao cha mẹ vẫn mệt?
Câu chuyện này đặt ra một vấn đề khá phổ biến trong các gia đình hiện nay: Một đứa trẻ không nhất thiết phải mắc sai lầm nghiêm trọng mới khiến cha mẹ kiệt sức. Nhiều người vẫn có suy nghĩ rằng chỉ cần con khỏe mạnh, học hành bình thường, không gây ra chuyện lớn thì cha mẹ đã đủ lý do để hài lòng.
Thực tế, sự mệt mỏi trong việc nuôi dạy con thường đến từ những chuyện rất nhỏ nhưng lặp đi lặp lại mỗi ngày. Đó có thể là những lần nhắc con dọn phòng, gọi con dậy, quản lý việc tiêu tiền, nhắc nhở chuyện học tập, tranh luận về việc đi chơi hay giải thích vì sao một nhu cầu nào đó chưa cần thiết.
Mỗi chuyện chỉ tạo ra một chút áp lực. Nhưng khi kéo dài trong nhiều năm, những cảm xúc nhỏ ấy có thể tích tụ thành sự kiệt quệ.
Đặc biệt, điều khiến cha mẹ tổn thương đôi khi không phải hành vi của con, mà là cảm giác "Mình đã làm nhiều như vậy nhưng con dường như không hiểu". Cha mẹ càng cho đi nhiều, kỳ vọng càng lớn. Kỳ vọng càng lớn, cảm giác thất vọng cũng càng dễ xuất hiện.
Giáo dục không thể chỉ là sự hy sinh một chiều
Trong câu chuyện của ông bố Trung Quốc, điều đáng chú ý không hẳn là việc ông chi bao nhiêu tiền cho con, mà là sự mất cân bằng trong mối quan hệ.
Cha mẹ bỏ tiền, thời gian và công sức để tạo cho con điều kiện tốt nhất. Trong khi đó, đứa trẻ có thể chưa đủ trưởng thành để nhận ra giá trị của những gì mình đang được hưởng.
Khi một đôi giày đắt tiền được mua quá dễ dàng, trẻ có thể không hiểu cha mẹ đã phải làm việc bao lâu để có số tiền đó. Khi một lớp học thêm được đóng phí đều đặn, trẻ cũng dễ coi đó là trách nhiệm đương nhiên của cha mẹ.
Điều này không có nghĩa trẻ cố tình vô ơn. Nhiều khi, trẻ chỉ chưa từng đứng ở vị trí của cha mẹ để hiểu những áp lực phía sau. Vì vậy, giáo dục gia đình không thể chỉ dựa vào sự hy sinh một chiều.
Cha mẹ có thể yêu thương và hỗ trợ con, nhưng vẫn cần đặt ra giới hạn. Con có thể được đáp ứng những nhu cầu chính đáng, nhưng cũng cần học cách trân trọng, biết ơn và chịu trách nhiệm với những gì mình nhận được.
Cha mẹ cũng cần được “giải cứu” khỏi áp lực nuôi con
Câu chuyện của ông bố này nhận được sự đồng cảm bởi phía sau đó có thể là hình ảnh của rất nhiều cha mẹ đang âm thầm mệt mỏi.
Họ không thực sự ghét con. Điều khiến họ mệt mỏi là cảm giác phải liên tục lo lắng, nhắc nhở, đáp ứng và giải quyết mọi vấn đề thay con. Làm cha mẹ không có nghĩa phải trở thành những người hoàn hảo, càng không có nghĩa phải hy sinh vô hạn. Cha mẹ cũng có giới hạn về sức lực, thời gian, tiền bạc và cảm xúc.
Vì thế, một gia đình khỏe mạnh không nên chỉ dạy trẻ cách nhận tình yêu, mà còn cần dạy trẻ cách đáp lại tình yêu ấy bằng sự tôn trọng, biết ơn và trách nhiệm.
Con cái cần trưởng thành để hiểu rằng không phải mọi thứ mình muốn đều có thể được đáp ứng. Cha mẹ cũng cần trưởng thành trong cách yêu con: bớt kiểm soát, bớt kỳ vọng và biết đặt ra những ranh giới cần thiết.
Bởi cuối cùng, giáo dục gia đình chưa bao giờ là cuộc hy sinh đơn phương. Đó là hành trình cha mẹ và con cái cùng học cách trưởng thành, cùng điều chỉnh và cùng chịu trách nhiệm để tình yêu trong gia đình không trở thành gánh nặng đối với bất kỳ ai.
Bảo Tín (theo Sohu)
