Một bài tập nhỏ của học sinh tiểu học với chủ đề Sở thích của mẹ bất ngờ khiến mạng xã hội rộn ràng. Không phải những câu trả lời quen thuộc như mẹ thích nấu ăn, mẹ thích chăm sóc gia đình hay mẹ thích đi du lịch, một em nhỏ đã viết rất thẳng thắn: "Mẹ chỉ thích tiền thôi… với cả màu trắng nữa".
Câu trả lời ngây ngô, thật thà khiến nhiều người bật cười, không ít phụ huynh lại gật gù: "Chuẩn quá, mẹ nào mà chẳng thế".
Nhiều người cho rằng, không ít bà mẹ không bao giờ nói mình thích tiền. Họ thường nói thích con ngoan, thích gia đình yên ấm, thích những bữa cơm đủ đầy. Nhưng để có được những điều tưởng chừng rất bình thường ấy, thứ họ cần lại chính là tiền. Tiền để đóng học phí cho con đúng hạn. Tiền để mua thêm hộp sữa, bộ quần áo mới khi con lớn nhanh. Tiền để lo những khoản phát sinh bất ngờ trong cuộc sống. Và cả tiền để yên tâm rằng, nếu có chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn còn một điểm tựa.
Điều thú vị là trẻ con lại nhìn thấy rất rõ điều đó. Không cần những phân tích phức tạp, các em chỉ đơn giản quan sát: mẹ đi làm, mẹ tiết kiệm, mẹ hay nói về tiền. Và trong suy nghĩ hồn nhiên, các em kết luận: mẹ thích tiền. Hoặc cũng có thể, đứa trẻ chỉ đơn giản là… nghe được người lớn nói chuyện. Với trẻ con, đó là những gì rõ ràng và dễ hiểu nhất nên “mẹ thích tiền” đôi khi chỉ là cách các em gọi tên điều mình nghe thấy.
Câu trả lời tưởng chừng đơn giản ấy lại phản chiếu một sự thật: trẻ con luôn nhìn thấy, nghe thấy nhiều hơn những gì người lớn nghĩ.
Trước đó, một bài tập làm văn của học sinh tiểu học ai đọc vào cũng sẽ không nhịn được cười vì màn bẻ lái siêu gắt. Theo đó, cô giáo đã cho đề bài hãy tả một loài cây mà em yêu thích nhất. Nguyên phần mở đầu khá ổn và mạch lạc nhưng câu kết mới là điều gây choáng.
Học sinh này viết: "Trong nhà em có rất nhiều cây, cây cho bóng mát, cây cho trái ngọt, có cây tỏa ngát hương thơm", kèm câu cảm thán "tình cảm" không kém: "Cây nào em cũng yêu quý!". Đến đây chắc ai cũng sẽ mường tượng những câu văn tả cảnh mượt mà tiếp theo như "cây mà em yêu nhất là cây cam, cây quýt...", rồi thì hoa có mùi thơm ra sao, thân cây thế nào... Thế nhưng, ở câu cuối, học sinh này lại có câu văn... "chơi trội": "Nhưng cây mà em yêu thích nhất là cây... vàng!".
Đúng là tư tưởng lớn gặp nhau. Mới học tiểu học nhưng biết nhìn xa trông rộng quá. Trong tương lai chắc hẳn là "nhà kinh tế" chứ không phải dạng vừa đâu.
Hiểu Đan
