Câu 1: Trong tiểu thuyết kiếm hiệp của Kim Dung, môn phái nào nổi tiếng với việc sử dụng độc dược và trùng độc làm vũ khí chính, khiến võ lâm khiếp sợ mà không cần chưởng lực mạnh mẽ?
A. Thiếu Lâm Tự
B. Hoa Sơn Phái
C. Ngũ Độc Giáo
D. Nhật Nguyệt Thần Giáo
Giải thích: Ngũ Độc Giáo là môn phái đặc trưng trong vũ trụ kiếm hiệp Kim Dung, lấy cảm hứng từ văn hóa Miêu tộc vùng Vân Nam, Trung Quốc. Môn phái này không dựa vào chưởng lực hay kiếm pháp nội công mạnh mẽ như các phái chính thống, mà phát triển sức mạnh từ nghệ thuật dùng độc dược và trùng độc (ngũ độc: rắn, nhện, rết, bọ cạp, rùa). Họ có khả năng hạ độc đối thủ từ xa, khiến kẻ địch suy yếu hoặc tử vong mà không cần giao đấu trực tiếp. Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, chưởng môn Lam Phượng Hoàng thể hiện rõ khả năng này khi khiến cả phái Hoa Sơn nôn mửa thốc tháo chỉ bằng một lần xuất hiện. Sức mạnh của Ngũ Độc Giáo nằm ở tính bất ngờ, ám sát và hiệu quả cao trong chiến đấu, khiến võ lâm e ngại và thường gọi tránh là “Ngũ Tiên Giáo”.
Đáp án đúng là: C. Ngũ Độc Giáo
Câu 2: Theo mô tả trong tiểu thuyết, chưởng môn của môn phái này có khả năng gì khiến Lệnh Hồ Xung bình an trong khi cả phái Hoa Sơn bị ảnh hưởng nghiêm trọng?
A. Sử dụng nội công thâm hậu để hóa giải độc tố
B. Dùng “Ngũ Tiên Đại Bổ”
C. Dùng kiếm pháp nhanh để đánh bại toàn bộ Hoa Sơn phái
D. Dùng khinh công để chạy thoát khỏi hiện trường
Giải thích: Trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, Lam Phượng Hoàng – chưởng môn Ngũ Độc Giáo – được miêu tả như một “nữ bác sĩ” với khả năng dùng độc điêu luyện. Khi cô xuất hiện tại phái Hoa Sơn, cả phái nôn mửa thốc tháo do trúng độc, trừ Lệnh Hồ Xung. Nguyên nhân là Lệnh Hồ Xung đã uống “Ngũ Tiên Đại Bổ” do Lam Phượng Hoàng cho trước đó, khiến cơ thể hắn miễn nhiễm với các loại độc của Ngũ Độc Giáo. Chi tiết này minh chứng cho sức mạnh của môn phái: không cần giao đấu trực tiếp, chỉ cần một lần tiếp xúc hoặc uống phải “đại bổ” là có thể kiểm soát hoặc bảo vệ khỏi độc tố. Đây là biểu hiện điển hình cho nghệ thuật dùng độc tinh xảo, khiến đối thủ khiếp sợ mà không cần chưởng lực mạnh mẽ.
Đáp án đúng là: B. Dùng “Ngũ Tiên Đại Bổ”
Câu 3: Môn phái này lấy cảm hứng từ dân tộc nào ở Trung Quốc và có lợi thế chiến đấu lớn nhất từ yếu tố gì trong tiểu thuyết Kim Dung?
A. Dân tộc Hán
B. Dân tộc Miêu
C. Dân tộc Mãn
D. Dân tộc Tạng
Giải thích: Ngũ Độc Giáo lấy cảm hứng từ văn hóa Miêu tộc (H’Mông) sinh sống chủ yếu tại Vân Nam, Trung Quốc – vùng đất núi non hiểm trở, rừng rậm âm u với vô số độc trùng và dược thảo. Môn phái này tận dụng lợi thế địa phương để phát triển nghệ thuật dùng độc dược và trùng độc (ngũ độc: rắn, nhện, rết, bọ cạp, rùa) làm vũ khí chính. Lợi thế chiến đấu lớn nhất nằm ở khả năng ám sát từ xa, hạ độc đối thủ mà không cần giao đấu trực tiếp, khiến kẻ địch suy yếu hoặc tử vong trước khi kịp ra tay. Trong các tác phẩm như Tiếu Ngạo Giang Hồ, Bích Huyết Kiếm và Lộc Đỉnh Ký, Ngũ Độc Giáo thể hiện sức mạnh “dị” và đáng sợ, khiến võ lâm khiếp vía không phải nhờ chưởng lực mạnh, mà nhờ sự tinh xảo và tàn nhẫn trong dụng độc.
Đáp án đúng là: B. Dân tộc Miêu
Nguyệt Phạm
