Giữa lòng nhộn nhịp của phố thị, có một góc nhỏ dung chứa cả một khoảng trời giông bão của người mẹ trẻ cùng đứa con thơ, cũng thắp lên những tia sáng ấm áp nhất. Quán bánh tráng trộn của chị Nguyễn Thanh Tú tại Phường Tân Thới Hiệp (TP.HCM) là một nơi như thế.
Hình ảnh người mẹ trẻ với mái đầu trọc, đôi bàn tay thoăn thoắt trộn bánh và nụ cười xởi lởi luôn thường trực trên môi dễ khiến người ta lầm tưởng về một cuộc sống bình yên. Thế nhưng, ít ai biết rằng, đằng sau dáng vẻ ấy là một cuộc chiến khốc liệt từng ngày với căn bệnh u não quái ác. Và trên hết là hành trình mưu sinh đầy nước mắt để che chở cho đứa con trai nhỏ mang hội chứng tăng động giảm chú ý (ADHD).
Clip: Di Anh
Giọt nước mắt của người mẹ
Phát hiện bản thân mắc căn bệnh u não quái ác đã hai năm, thời gian gần đây, những cơn đau bắt đầu dồn dập đổ ập xuống cơ thể người mẹ trẻ Nguyễn Thanh Tú. Căn bệnh không chỉ tàn phá sức khỏe mà còn cướp đi 40% ký ức của chị, khiến trí nhớ suy giảm, ngôn ngữ trở nên khó khăn, thậm chí nhiều khi người quen ghé qua chị cũng chẳng thể nhận ra họ là ai.
“Tôi phát hiện mình mắc bệnh được 2 năm rồi. Nhưng thời gian gần đây bệnh phát mạnh hơn, khiến tôi khó chịu nhiều hơn.
Khả năng giao tiếp với người khác của tôi khá khó khăn. Nhiều khi không biết nói gì nên tôi dùng hành động để thể hiện sự biết ơn. Có lúc người quen ghé mà tôi cũng không nhớ họ là ai. Thật sự trí nhớ của tôi đã giảm khoảng 40%.”
Nỗi đau thể xác lớn là thế, nhưng nỗi đau trong lòng người mẹ còn thắt quặn hơn gấp nhiều lần khi đứa con trai duy nhất, năm nay đã 4 tuổi rưỡi, lại mắc hội chứng tăng động giảm chú ý (ADHD). Trí tuệ của đứa trẻ mãi dừng lại ở một đứa bé lên 3.
Đứng trước nghịch cảnh nghiệt ngã của cả hai mẹ con, chị Tú chỉ biết nuốt nước mắt vào trong để làm điểm tựa cho con. Và tấm ảnh con trai với đôi mắt sáng ngời được chị Tú cẩn thận đặt trên tủ kính quầy bánh tráng, cũng tựa như cách đứa bé trở thành động lực cho để chị sống và làm việc mỗi ngày. Hai mẹ con cứ thế nương tựa vào nhau giữa thành phố lớn:
“Khi biết cả hai mẹ con đều mắc bệnh thì điều đầu tiên để tôi có thể sống tiếp là không kỳ vọng hay mưu cầu quá nhiều ở con. Với tôi, mỗi ngày thức dậy thấy con còn sống, còn thở, còn khỏe mạnh là tôi đã biết ơn cuộc đời lắm rồi. Tôi lấy chính điều đó làm động lực để bước tiếp.
Vì mẹ có bệnh, con cũng bệnh nên ưu tiên hàng đầu vẫn là chi phí sinh hoạt hằng ngày. Tiệm bánh tráng này có một điều đặc biệt là tôi muốn tự tay trộn và trực tiếp phục vụ khách hàng.”
Một mảnh giấy, một chú gấu bông, một chiếc áo mưa ướt sũng…
Bất chấp mái đầu đã trọc vì bệnh tật, chị Tú vẫn chọn cách đứng vững trên đôi chân của mình. Tiệm bánh tráng nhỏ chính là chiếc phao cứu sinh của hai mẹ con. Vì khó khăn trong giao tiếp, chị dồn hết tâm sức vào hành động, tự tay thoăn thoắt trộn từng mẻ bánh, gửi gắm lời cảm ơn lặng thầm đến từng vị khách ghé mua.
Chính nghị lực kiên cường ấy đã lay động trái tim của những người xa lạ. Người ta tìm đến chị không chỉ để mua một món ăn, mà để san sẻ một chút hơi ấm giữa cuộc đời.
Giọt nước mắt chị lại rơi, không phải vì tuyệt vọng mà vì sự tử tế của những người không quen biết. Chị nghẹn ngào nhớ lại:
"Một chị khách đặt một bịch bánh tráng trộn trị giá 35.000 đồng và gửi lại tờ giấy ghi: 'Chúc em nhiều sức khỏe, cố lên!'. Tôi vừa đứng trộn bánh vừa khóc và giữ tờ giấy đó làm kỷ niệm.
Mọi người cũng tặng tôi gấu bông. Mỗi lần cơ thể bị đau, tôi ôm gấu bông đi ngủ và cảm thấy được an ủi. Tôi có niềm tin vào tình cảm giữa con người với con người."
Sự đồng cảm ấy hiện rõ trong ánh mắt của những người đến mua hàng. Chị Ngọc Nhi, một khách hàng quen thuộc, chia sẻ:
"Có hôm trời mưa tôi vẫn mặc áo mưa ghé mua. Tôi mua để ủng hộ là một phần, phần khác là vì bánh tráng của chị ngon. Chị gặp bạo bệnh nhưng vẫn nỗ lực lao động chứ không nản lòng."
Đồng hành cùng hành trình mưu sinh đầy bão giông ấy, một khách hàng khác - anh Quốc Thắng xúc động nói:
"Chị ấy rất có nghị lực. Tôi nhớ đợt trước chị bán ở khu vực này, sau đó chuyển về địa điểm phía dưới, rồi gần đây lại tiếp tục quay trở lại bán ở đây…"
Phía sau chiếc xe bánh tráng nhỏ và nụ cười xởi lởi của chị Nguyễn Thanh Tú là một hành trình mưu sinh đầy nước mắt, nhưng cũng ngập tràn ánh sáng của niềm tin, tình người giữa thành phố lớn. Đứng ở ranh giới mong manh của bạo bệnh và những lo toan trĩu nặng cho tương lai của đứa con thơ, người mẹ ấy vẫn chọn cách đối mặt bằng một tinh thần kiên cường nhất.
Những tờ giấy ghi chú viết vội, những cái ôm siết từ chú gấu bông của người lạ, hay chiếc áo mưa ướt đẫm của người mua hàng... tất cả ôm lấy người mẹ trẻ.
Phạm Trang - Ảnh, clip: Di Anh
