Theo Sohu, hơn 26 năm trước, chị Chu, một doanh nhân ở Bắc Kinh, Trung Quốc, từng nhìn thấy thông tin rao bán một căn hộ có diện tích khoảng 200m² trong một khu dân cư trên địa bàn. Thời điểm đó, thị trường bất động sản Trung Quốc chưa sôi động như hiện nay. Ngôi nhà trên có mức giá được đánh giá là phù hợp, lại còn đi kèm chỗ đỗ xe.
Sau khi cân nhắc, chị Chu quyết định mua căn hộ này và nhanh chóng hoàn tất hợp đồng và các thủ tục cần thiết. Tuy nhiên, ngay sau khi mua nhà không lâu, cuộc sống của người phụ nữ này bất ngờ rẽ sang một hướng khác.
Do yêu cầu công việc, chị Chu được lãnh đạo cử ra nước ngoài học tập và công tác. Sau đó, chị lập gia đình và định cư luôn tại đây. Cuộc sống mới bận rộn khiến chị dần quên mất căn nhà từng mua. Suốt hơn hai thập kỷ, tài sản này hầu như không còn xuất hiện trong ký ức của chị. Chỉ đến một ngày, khi tình cờ đọc hoặc nghe thông tin liên quan đến thị trường bất động sản Bắc Kinh, chị Chu mới bất chợt nhớ ra căn hộ từng đứng tên mình.
Nhận ra căn nhà đã bị bỏ quên quá lâu, chị lập tức liên hệ với em trai đang sinh sống tại Trung Quốc, nhờ đến địa chỉ cũ để kiểm tra tình hình thực tế. Khi người em trai của chị tìm đến căn hộ, cảnh tượng trước mắt khiến anh không khỏi sững sờ.
Theo đó, căn nhà của chị Chu không hề bị bỏ không mà đã có một gia đình khác sinh sống ổn định trong 26 năm. Họ sinh hoạt bình thường như nhà của mình, thậm chí đã tự bỏ tiền sửa chữa, cải tạo. Khi người em trai xuất trình giấy tờ mua nhà đứng tên chị gái, gia đình đang sinh sống trong căn hộ cũng tỏ ra bất ngờ. Họ khẳng định chắc chắn căn nhà thuộc về họ và cho biết đã bỏ tiền ra mua lại.
Để làm rõ sự việc, em trai của chị Chu đã tìm đến ban quản lý khu dân cư để hỏi thăm. Đối phương xác nhận căn hộ đang được một gia đình họ Cao sử dụng làm nơi sinh sống. Trong khi đó, chị Chu khẳng định chưa từng cho thuê căn hộ và thừa nhận bản thân đã quên hẳn sự tồn tại của tài sản này. Sau đó, chị gửi toàn bộ giấy tờ nhà cho em trai với hy vọng có thể lấy lại căn hộ. Thế nhưng, dù có trong tay giấy tờ sở hữu, việc đòi lại nhà vẫn không hề dễ dàng.
Theo đó, gia đình ông Cao tỏ thái độ cứng rắn, kiên quyết không chấp nhận rời đi. Họ cho biết đã sinh sống tại đây hơn 20 năm, cả gia đình 4 người coi căn hộ là nơi ở duy nhất, đồng thời đã bỏ ra hàng trăm nghìn NDT để sửa chữa, cải tạo. Vì vậy, việc giao lại căn nhà là điều họ không thể chấp nhận.
Không còn cách nào khác, chị Chu buộc phải trình báo sự việc với cảnh sát địa phương. Cơ quan chức năng phối hợp với ban quản lý chung cư tiến hành điều tra và xác định lời khai của ông Cao là có cơ sở: ông từng nộp 300.000 NDT tiền đặt cọc mua nhà cho một người đàn ông họ Vương. Tuy nhiên, sau khi nhận tiền, người này đã biến mất không dấu vết.
Theo lời gia đình ông Cao, khi người bán không xuất hiện trở lại, họ tin rằng mình đã giao dịch hợp pháp nên đã tự ý phá khóa, dọn vào ở và tiến hành sửa sang căn hộ. Việc người thân của chị Chu bất ngờ xuất hiện đòi lại nhà khiến họ không thể chấp nhận.
Để lấy lại nhà, chị Chu chỉ còn cách tìm đến luật sư. Sau quá trình xác minh và xử lý theo quy định pháp luật Trung Quốc, căn hộ được trả lại cho chủ sở hữu hợp pháp. Về phía gia đình ông Cao, họ buộc phải chấp nhận thực tế bị người đàn ông họ Vương lừa đảo và không có cơ sở pháp lý để tiếp tục chiếm giữ căn nhà. Cùng với đó, hành vi tự ý phá khóa và dọn vào nhà ở của họ cũng đã vi phạm pháp luật Trung Quốc.
Vụ việc khép lại với nhiều tranh cãi nhưng cũng để lại bài học sâu sắc: trong mọi giao dịch, đặc biệt là giao dịch mua bán bất động sản, việc tuân thủ pháp luật và hoàn tất đầy đủ thủ tục hợp lệ là yếu tố then chốt để bảo vệ quyền lợi chính đáng của mỗi cá nhân.
Ánh Lê (Theo Baijiahao)
