Tôi là Hà Anh, 25 tuổi. Mấy ngày trước, chị gái tôi – Lan Anh thông báo với cả nhà việc chị đã mang thai lần hai. Cả phòng khách vỡ òa trong tiếng chúc mừng. Mẹ tôi rưng rưng nước mắt, bố lặng lẽ gật đầu, ánh mắt đầy tự hào. Anh Minh – anh rể tôi ngồi cạnh chị, tay nắm tay chị thật chặt. Một bức tranh gia đình hoàn hảo.
Chỉ có tôi là không thể cười. Tôi biết một bí mật mà lẽ ra mình không nên biết.
Chuyện bắt đầu cách đây hơn một tuần. Tối đó, tôi lướt Facebook như mọi ngày thì thấy Ngân – bạn học cấp 3 của tôi đăng một bức ảnh tình tứ, kèm dòng trạng thái: “Cuối cùng cũng được ở bên người thương". Gọi là bạn nhưng từ ngày tốt nghiệp cấp 3 là tôi và Ngân không nói chuyện với nhau, cũng không tương tác Facebook nhiều. Vô tình thấy Ngân công khai chuyện tình cảm thì tôi cũng hơi tò mò thôi.
Ngân khéo léo che nửa mặt người đàn ông trong tấm hình sau đó, nhưng tôi vẫn thấy quen quen, nhìn rất giống anh Minh, tim tôi chùng xuống.
Tôi tự nhủ mình nhìn nhầm. Nhưng sự hoài nghi khiến tôi lục lại Facebook của Ngân. Càng xem, tôi càng lạnh người. Qua những bức ảnh, tôi nhận ra chiếc ô tô đỗ trước sân là xe của anh Minh. Có cả tấm hình chiếc đồng hồ tôi từng thấy anh đeo trong bữa tiệc sinh nhật chị tôi. Ngân không gắn thẻ ai, không nhắc tên ai, nhưng mọi thứ ghép lại thành một bức tranh quá rõ ràng.
Cú đánh cuối cùng là khi tôi nhớ lại dịp Tết vừa rồi. Anh Minh nói với cả nhà rằng phải đi công tác 3 ngày. Chị tôi còn thương chồng vất vả, chuẩn bị đồ ăn mang theo. Nhưng 3 ngày đó, trên Facebook Ngân xuất hiện loạt ảnh ở quê cô ấy. Trong góc ảnh thấp thoáng bóng dáng một người đàn ông mặc áo sơ mi xanh nhạt – màu áo tôi đã thấy anh Minh mặc trước khi “đi công tác”. Kinh khủng hơn, Ngân còn có một đứa con khoảng hơn 1 tuổi, và bé rất giống anh Minh.
Tôi mất ngủ mấy đêm liền.

Ảnh minh họa
Tôi từng quý anh Minh. Anh chăm sóc chị tôi chu đáo, dịu dàng với cháu gái nhỏ. Tôi đã tin chị mình lấy được người đàn ông tử tế. Nhưng giờ đây, tất cả chỉ như một màn kịch vụng về.
Tôi muốn nói sự thật cho chị Lan Anh. Tôi đã nhiều lần cầm điện thoại lên, định gửi cho chị những bức ảnh chụp màn hình. Nhưng tưởng tượng cảnh chị sụp đổ, gào khóc, hoặc tệ hơn là lặng im chịu đựng, rồi nghĩ đến cháu gái, tôi lại không đủ dũng cảm.
Và rồi, đúng lúc tôi đang gom đủ can đảm để nói ra, chị lại báo tin mang thai.
Nhìn gương mặt chị rạng rỡ, hạnh phúc khi sắp có thêm con mà cổ họng tôi nghẹn lại. Tôi thương chị. Bao năm qua, chị luôn là người hy sinh nhiều nhất. Nếu biết chồng phản bội, liệu chị có chịu nổi cú sốc này trong lúc đang mang thai?
Nhưng nếu tôi im lặng, chẳng phải tôi đang tiếp tay cho sự dối trá?
Tôi rơi vào một khoảng trống khó gọi tên. Mỗi lần nhìn anh Minh bế cháu, tôi thấy buồn nôn vì sự giả tạo. Mỗi lần chị tôi tựa vào vai chồng, tôi lại muốn hét lên. Nhưng tôi không thể. Tôi sợ làm tổn thương chị. Tôi sợ đứa bé trong bụng chị bị ảnh hưởng. Tôi cũng sợ nếu mình nói ra, gia đình sẽ tan nát.
Có những sự thật giống như con dao hai lưỡi. Nói ra thì đau. Giấu đi thì nhức nhối.
Tôi không biết mình nên làm gì. Tôi nghĩ đến việc gặp riêng anh Minh, buộc anh phải lựa chọn. Tôi cũng nghĩ đến việc âm thầm thu thập thêm bằng chứng. Nhưng càng kéo dài, tôi càng cảm thấy mình như kẻ đồng lõa. Bây giờ tôi phải làm gì trước một bí mật, một bi kịch lớn thế này đây?
Tâm sự của độc giả!
Thiên Kim
