Có một việc tôi từng làm gần như mỗi ngày.
Tôi hỏi người yêu đang ở đâu, làm gì, đi với ai và bao giờ về. Nếu anh trả lời chậm, tôi sẽ nhắn thêm một tin nữa. Nếu thấy anh online nhưng chưa trả lời, tôi bắt đầu khó chịu.
Tôi luôn nghĩ đó là sự quan tâm.
Cho đến khi xem lại Sex and the City, tôi bỗng chột dạ khi thấy Carrie nhiều lần liên tục tìm kiếm sự xác nhận từ Mr. Big. Chỉ cần anh giữ khoảng cách một chút, cô lập tức muốn biết chuyện gì đang xảy ra.
Lần đầu xem phim, tôi thấy điều đó rất bình thường. Lần này, tôi lại thấy quen đến đáng sợ.
Tôi không cố kiểm soát, nhưng lại khiến người khác thấy bị kiểm soát
Nhìn lại, tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người thích kiểm soát người yêu. Tôi chỉ muốn được yên tâm.
Nhưng chính nhu cầu “yên tâm” ấy khiến tôi liên tục kiểm tra, hỏi han và tìm kiếm sự phản hồi. Ban đầu, người yêu vẫn trả lời rất nhiệt tình. Sau đó, tin nhắn dần ngắn hơn. Những cuộc trò chuyện cũng bớt tự nhiên hơn.
Tôi từng nghĩ anh thay đổi.
Giờ tôi mới hiểu có thể anh chỉ đang cảm thấy ngột ngạt.
Theo The Gottman Institute, một trong những nguyên nhân khiến các cặp đôi xa cách là khi một người liên tục tìm kiếm sự bảo đảm, còn người kia cảm thấy không có đủ không gian riêng. Sự kết nối là cần thiết, nhưng nếu thiếu ranh giới cá nhân, mối quan hệ rất dễ chuyển từ thân mật sang áp lực.
Một tin nhắn tưởng vô hại lại nói lên rất nhiều điều
Tôi nhớ có lần người yêu đi gặp bạn cũ.
Trong vòng hai tiếng, tôi nhắn ba lần hỏi anh đang ở đâu. Anh vẫn trả lời đầy đủ, nhưng khi về nhà chỉ nói một câu: “Em không cần lo cho anh nhiều như vậy đâu.”
Lúc đó tôi giận. Tôi nghĩ mình quan tâm mà còn bị trách.
Nhưng theo chuyên gia tâm lý được BBC Worklife phỏng vấn, việc liên tục yêu cầu cập nhật thông tin có thể phản ánh nỗi lo mất kết nối hơn là sự quan tâm đơn thuần. Nếu hành vi này diễn ra thường xuyên, đối phương dễ cảm thấy mình đang bị giám sát thay vì được yêu thương.
Đọc đến đó, tôi mới hiểu vì sao người yêu cũ từng nói anh “mệt vì lúc nào cũng phải báo cáo”. Ngày ấy tôi cho rằng anh vô tâm. Bây giờ, tôi thấy mình cũng có phần trách nhiệm.
Miranda và Samantha hiểu điều này từ rất sớm
Càng xem lại Sex and the City, tôi càng chú ý đến Miranda và Samantha.
Họ yêu nhưng không dành cả ngày để kiểm tra người đàn ông của mình đang làm gì. Họ có công việc riêng, bạn bè riêng và những khoảng thời gian hoàn toàn thuộc về bản thân.
Điều đó không có nghĩa họ yêu ít hơn.
Theo nhiều bài bình luận trên Vogue, chính sự độc lập về cảm xúc là lý do hai nhân vật này ngày càng được khán giả hiện đại yêu thích. Họ cho thấy một mối quan hệ khỏe mạnh không phải là hai người dính chặt lấy nhau, mà là hai cá nhân vẫn giữ được cuộc sống riêng nhưng sẵn sàng đồng hành cùng nhau.
Tôi nhận ra mình từng làm điều ngược lại.
Tôi biến người yêu thành trung tâm của mọi sự chú ý.
Và khi anh không phản hồi ngay lập tức, tôi cảm thấy như cả thế giới đang có vấn đề.
Điều khiến tôi thay đổi
Sau khi xem lại bộ phim, tôi thử làm một việc rất đơn giản: ngừng nhắn tin thêm khi chưa nhận được phản hồi.
Ban đầu, tôi thấy cực kỳ khó chịu. Tôi liên tục muốn cầm điện thoại lên kiểm tra. Nhưng rồi tôi nhận ra phần lớn những lo lắng của mình đều không xảy ra.
Theo Harvard Health Publishing, những người có khả năng tự điều chỉnh cảm xúc thường ít phụ thuộc vào phản ứng tức thời của đối phương hơn. Điều này giúp họ duy trì cảm giác an toàn mà không cần liên tục tìm kiếm sự xác nhận từ bên ngoài.
Tôi bắt đầu dành thời gian cho công việc, bạn bè và những sở thích từng bỏ quên. Điều kỳ lạ là khi tôi bớt tập trung vào điện thoại, những cuộc trò chuyện với người yêu lại tự nhiên hơn trước.
Yêu không có nghĩa là phải biết mọi thứ
Sex and the City khiến tôi nhận ra một sự thật khá đau lòng. Có những hành động rất nhỏ mà chúng ta luôn nghĩ là biểu hiện của tình yêu, nhưng thực chất lại xuất phát từ nỗi bất an.
Hóa ra, điều khiến người yêu xa cách không phải là việc tôi yêu quá nhiều. Mà là việc tôi không đủ tin tưởng để cho anh ấy một khoảng không riêng.
Bây giờ, tôi không còn cố biết mọi thứ về người mình yêu nữa.
Tôi hiểu rằng một mối quan hệ trưởng thành không cần những bản “báo cáo” liên tục. Điều nó cần là sự tin tưởng, tôn trọng và cảm giác an toàn đến từ cả hai phía. Và có lẽ, đó cũng là bài học lớn nhất mà Sex and the City mang đến cho tôi lần này.
Ngọc Hân (ghi)
