Otis và Adam đều là con của những cuộc hôn nhân đổ vỡ, nhưng mỗi người phản ứng một kiểu. Otis phải học cách nhìn cha mình không còn là hình mẫu hoàn hảo. Cậu bắt đầu hiểu sự không chung thủy của ông ở một tầng sâu hơn, không phải để tha thứ ngay lập tức, mà để chấp nhận rằng người lớn cũng có sai lầm.
Còn Adam thì khác. Cậu chứng kiến sự thay đổi nơi mẹ mình sau ly hôn, một sự giải phóng rõ rệt. Nhưng đồng thời, cậu cũng lo lắng cho người cha thực dụng, cô độc của mình. Adam không chỉ giận dữ, cậu còn hoang mang. Vì khi bố mẹ không còn là một cặp, mọi định nghĩa về gia đình trong đầu cậu cũng phải viết lại.

Tôi xem đến đó và thấy mình của nhiều năm trước. Bố mẹ tôi ly hôn khi tôi còn nhỏ. Hồi ấy, tôi không hiểu gì nhiều về những lý do sâu xa. Tôi chỉ biết nhà mình không còn như cũ. Những bữa cơm đủ mặt không còn. Những buổi tối không khí nặng nề bỗng thay bằng sự im lặng khó hiểu.
Tôi từng có những suy nghĩ rất tiêu cực. Từng giận. Từng căm thù. Tôi trách bố mẹ đã “bỏ nhau”, trách họ đã không nghĩ đến con. Trong đầu một đứa trẻ, ly hôn đồng nghĩa với tan vỡ. Và tan vỡ đồng nghĩa với mất mát. Nhưng năm tháng trôi đi, tôi bắt đầu nhìn mọi thứ khác đi.
Trước khi ly hôn, nhà tôi là những ngày cãi vã. Là tiếng cửa đóng mạnh. Là bầu không khí ầm ĩ khiến một đứa trẻ như tôi chỉ muốn trốn vào phòng, bịt tai lại. Tôi đã từng nghĩ gia đình nào cũng vậy. Cho đến khi họ quyết định buông nhau.
Lạ thay, sau khi “giải thoát” cho nhau, bố mẹ tôi lại trở nên nhẹ nhõm hơn. Không còn những cuộc tranh cãi gay gắt. Không còn sự u ám bao trùm. Họ không sống chung, nhưng họ cư xử văn minh với nhau. Họ nói chuyện vì con cái, không phải để công kích nhau. Tôi nhận ra một điều mà trước đây mình không thể chấp nhận: đôi khi, chia tay không phải là thất bại. Đôi khi, đó là cách để hai người không tiếp tục làm tổn thương nhau và làm tổn thương con.
Bố tôi đi bước nữa. Mẹ tôi cũng vậy. Điều khiến tôi bất ngờ là họ vẫn giữ sự tôn trọng dành cho nhau. Không nói xấu. Không kéo tôi về phe mình. Họ vẫn có mặt trong những cột mốc quan trọng của tôi. Vẫn hỏi han. Vẫn lo lắng.
Gia đình tôi không còn theo “mẫu số chung” như trước. Nhưng nó không còn u ám. Xem Adam lo lắng cho bố mình, tôi hiểu cảm giác đó. Khi là con, bạn vừa muốn bênh vực một người, vừa sợ người kia cô đơn. Bạn nhận ra bố mẹ không hoàn hảo. Họ có ích kỷ. Họ có sai lầm. Nhưng họ cũng là con người, với những giới hạn riêng.
Sex Education không tô hồng ly hôn. Phim cho thấy rõ nó gây tổn thương, gây bối rối, gây ra những câu hỏi khó trả lời. Nhưng phim cũng nhấn mạnh một điều: giao tiếp là con đường duy nhất để bắt đầu hàn gắn. Không phải im lặng. Không phải giả vờ mọi thứ ổn. Mà là nói ra cảm xúc của mình, dù là giận, buồn hay lo lắng.
Tôi ước ngày nhỏ mình có thể nói với bố mẹ rằng tôi sợ. Rằng tôi thấy lạc lõng. Nhưng hồi đó, tôi chọn cách im lặng. Có lẽ vì nghĩ rằng người lớn đã đủ mệt rồi. Giờ đây, khi đã trưởng thành, tôi không còn nhìn cuộc ly hôn của bố mẹ như một bi kịch nữa. Tôi nhìn nó như một bước ngoặt. Một bước ngoặt đau đớn, nhưng cần thiết. Nó dạy tôi rằng tình yêu không phải lúc nào cũng kéo dài mãi mãi. Nhưng trách nhiệm và sự tử tế thì có thể.
Tôi không lớn lên trong một gia đình “trọn vẹn” theo định nghĩa truyền thống. Nhưng tôi lớn lên trong sự tôn trọng. Và có lẽ, đó cũng là một dạng may mắn. Ly hôn ảnh hưởng đến mỗi người theo cách khác nhau. Không ai có thể dự đoán một đứa trẻ sẽ phản ứng thế nào. Có đứa giận dữ. Có đứa khép mình. Có đứa tỏ ra bình thản nhưng bên trong đầy sóng ngầm.
Nhưng nếu có điều gì tôi học được từ bộ phim và từ chính cuộc đời mình, thì đó là: đừng để con phải đoán. Hãy nói. Hãy giải thích. Hãy cho con thấy rằng dù hôn nhân kết thúc, tình yêu dành cho con thì không.
Bố mẹ tôi không còn là vợ chồng. Nhưng họ vẫn là bố mẹ của tôi. Và sau tất cả, tôi không còn là cậu bé căm giận năm nào nữa. Tôi là một người đàn ông hiểu rằng đôi khi, buông tay nhau lại là cách để giữ được điều quan trọng nhất: sự bình yên cho những đứa trẻ ở giữa.
Minh Châu
