Là một người mẹ đơn thân, tôi tìm đến bộ phim Sex Education ban đầu chỉ với mục đích tìm kiếm chất liệu để đồng hành và giáo dục cậu con trai đang tuổi lớn của mình. Thế nhưng, khi đi sâu vào từng tập phim, tôi bàng hoàng nhận ra, bộ phim không chỉ dành cho đám trẻ, mà nó đang soi chiếu và chữa lành cho chính tâm hồn đầy vết xước của tôi. Trong số rất nhiều thông điệp, điều khiến tôi chạm lòng nhất chính là quy luật "Chiếc mặt nạ xã hội" được lột tả qua các nhân vật trường Moordale.
Chúng ta thấy một Ruby kiêu kỳ để giấu gia cảnh nghèo khó, một Jackson hoàn hảo để che đậy áp lực tâm lý nặng nề, hay một Adam bặm trợn, thô lỗ để trốn tránh sự cô đơn và tự ti. Tất cả đứa trẻ ấy đều phải đeo lên mình một chiếc mặt nạ phù hợp để tự vệ khi bước qua cánh cổng trường.
Thực tế xã hội ngoài kia cũng vậy, ai trong chúng ta cũng có những chiếc mặt nạ cho riêng mình: một nhân viên mẫn cán, một người sếp mạnh mẽ, hay một người con ngoan ngoãn. Đeo mặt nạ là một kỹ năng để giao tiếp và sinh tồn, nhưng bi kịch lớn nhất là khi ta quá nhập vai mà quên mất khuôn mặt thật phía sau. Quy luật để sống hạnh phúc là biết lúc nào cần gồng mình lên với thế giới, và biết tìm cho mình một "vùng an toàn" để tháo mặt nạ ra và thở phào nhẹ nhõm.
Tôi quyết định tự "lột mặt nạ" của bản thân
Nhìn các nhân vật trên phim chật vật với chiếc mặt nạ của mình, tôi giật mình nhìn lại chặng đường làm mẹ đơn thân đầy bão giông đã qua. Sau một cuộc hôn nhân đổ vỡ, tôi một mình nhận quyền nuôi con trai. Vì lòng tự trọng tổn thương, vì nỗi sợ hãi bị người đời dị nghị, coi thường hay thương hại, tôi đã tự khoác lên mình chiếc mặt nạ của một người phụ nữ "thép". Ở công ty, tôi là một người sếp mạnh mẽ, quyết đoán và thét ra lửa. Ở nhà, tôi gồng mình lên làm một bà mẹ toàn năng, hoàn mỹ không một tì vết trong mắt con.
Thế nhưng, đằng sau cái vỏ bọc kiên cường ấy là những giây phút tôi kiệt sức và cô đơn đến tận cùng. Có nhiều lúc con trai đặt ra những câu hỏi, những thắc mắc của tuổi dậy thì mà tôi hoàn toàn mù tịt. Tôi cũng bàng hoàng nhận ra, dù mình có nỗ lực đến đâu, tôi cũng không thể hoàn toàn thay thế được vai trò, sự vững chãi của một người cha, một người đàn ông trong gia đình. Nếu là một người mẹ bình thường, tôi đã có thể nhẹ nhàng mỉm cười nói với con rằng: "Điều này mẹ cũng chưa biết, hai mẹ con mình cùng tìm hiểu nhé", hoặc chủ động nhờ một người bác, người cậu trong họ dạy bảo con. Nhưng chính chiếc mặt nạ hoàn mỹ tự tôi đeo vào đã trói buộc tôi, bắt tôi phải tỏ ra biết hết, làm được hết, khiến cuộc sống của hai mẹ con luôn ở trong trạng thái căng thẳng và ngột ngạt vô hình.
Quyết định bước ngoặt đến khi tôi xem xong bộ phim. Nhìn thấy sự thanh thản của các nhân vật khi dám cởi bỏ lớp bọc bảo vệ để sống thật với chính mình, tôi biết đã đến lúc tôi phải cho phép mình được mệt. Tối hôm đó, tôi ngồi lại bên con trai, hít một hơi thật sâu và lần đầu tiên tháo bỏ chiếc mặt nạ "bà mẹ siêu nhân". Tôi cầm tay con và thành thật thú nhận: "Con trai, mẹ không phải là một người hoàn hảo. Có những điều con hỏi, mẹ thực sự không biết câu trả lời. Mẹ cũng có những lúc mệt mỏi, sợ hãi và bất lực vì đây là lần đầu tiên mẹ học cách làm mẹ của một chàng trai đang lớn".
Giây phút những lời nói đó thốt ra, tôi thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng như vừa trút bỏ được tảng đá ngàn cân. Và điều kỳ diệu đã xảy ra, con trai tôi không hề thất vọng như tôi từng lo sợ. Con lặng người đi một chút, rồi ôm chầm lấy tôi, vòng tay rắn rỏi của một cậu thiếu niên siết chặt lấy bờ vai hao gầy của mẹ: "Không sao đâu ạ, con biết mẹ đã vất vả rồi".
Hóa ra, chính sự bất toàn của tôi lại là chiếc chìa khóa mở ra cánh cửa thấu cảm giữa hai mẹ con. Từ ngày hôm đó, ngôi nhà của chúng tôi không còn những nguyên tắc cứng nhắc của một "bà mẹ toàn năng", mà ngập tràn tiếng cười và sự sẻ chia. Tôi hiểu rằng, gia đình chính là vùng an toàn duy nhất để tôi được phép yếu đuối, được phép là chính mình sau những giờ gồng mình lên chiến đấu với giông bão ngoài xã hội.
Minh Châu
