Tôi tên là Ánh Nhật, 33 tuổi. Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình sẽ ngồi viết ra những dòng này, như một cách tự kể lại nỗi đau của chính mình – bình thản, chậm rãi, nhưng không hề nhẹ nhõm.
Cách đây không lâu, tôi phát hiện chồng mình ngoại tình. Người phụ nữ ấy khá xinh đẹp, ăn nói nhẹ nhàng. Tôi và chồng bằng tuổi nhau, còn chị ấy hơn chúng tôi đúng 20 tuổi. Khi biết sự thật, tôi không gào khóc, không làm ầm ĩ. Có lẽ vì trong thâm tâm, tôi đã mệt mỏi từ rất lâu rồi.
Chồng tôi – Cường sau khi bị phát hiện, đã nhận lỗi. Anh xin tôi tha thứ, xin tôi nghĩ đến con, đến gia đình. Anh nói đó chỉ là phút yếu lòng, là sai lầm nhất thời. Anh hứa sẽ chấm dứt, sẽ thay đổi, sẽ làm lại từ đầu. Những lời xin lỗi ấy không phải là không thành khẩn. Tôi nhìn thấy sự hoảng sợ trong mắt anh, nhìn thấy nỗi lo mất gia đình, mất con.
Nhưng điều khiến tôi đau nhất không phải là chuyện anh phản bội, mà là lý do anh đưa ra.
Khi tôi hỏi: "Vì sao anh lại làm thế?" – Cường im lặng rất lâu. Rồi anh nói, chậm rãi và rõ ràng: "Chị ấy dịu dàng. Chị ấy mềm mỏng. Chị ấy biết lắng nghe, biết khen ngợi, khiến anh cảm thấy dễ chịu, thấy mình được là chính mình."
Tôi chết lặng.
Hóa ra, trong cuộc hôn nhân này, tôi đã dần trở thành người phụ nữ quá cứng cỏi. Tôi lo toan, tính toán, nhắc nhở, thúc ép. Tôi quen với việc gánh vác, quen với việc mạnh mẽ, quen với việc phải đúng giờ, đúng trách nhiệm, đúng vai trò của một người vợ, người mẹ. Tôi không còn nói những lời ngọt ngào. Tôi cũng hiếm khi khen chồng. Tôi nghĩ rằng, yêu nhau lâu rồi, sống với nhau rồi, cần gì những điều "sến sẩm" ấy nữa.
Tôi đã nhầm.
Người phụ nữ kia – người thứ ba không cạnh tranh với tôi bằng tuổi trẻ hay nhan sắc. Chị ấy hơn tôi 20 tuổi, từng trải, điềm tĩnh, biết cách lắng nghe một người đàn ông nói về công việc, về áp lực, về những điều vụn vặt mà tôi từng cho là… không đáng bận tâm. Chị ấy không cần lo bữa cơm, không cần nghĩ học phí cho con, không cần căng thẳng vì những hóa đơn cuối tháng. Chị ấy chỉ cần ở đó, dịu dàng và thấu hiểu.
Còn tôi, tôi ở đây, trong căn nhà này với vai trò của người giữ nhịp cho cả gia đình. Tôi tưởng mình đang làm đúng, đang hy sinh, đang vun vén. Nhưng hóa ra, tôi đã bỏ quên một điều rất căn bản: đàn ông cũng cần được vỗ về.
Tôi không tự trách mình hoàn toàn. Ngoại tình vẫn là sai, và không có lý do nào biện minh cho sự phản bội. Nhưng tôi cũng không thể phủ nhận rằng, cuộc hôn nhân của chúng tôi đã có những khoảng trống rất lớn. Khoảng trống của sự lắng nghe, của lời khen, của cảm giác được trân trọng.
Giờ đây, tôi đang đứng giữa một ngã rẽ khó khăn. Tha thứ hay không? Tin hay không? Giữ lại gia đình cho con hay giữ lại sự bình yên cho chính mình? Tôi chưa có câu trả lời.
Tôi chỉ biết rằng, sau cú sốc này, tôi nhìn cuộc hôn nhân bằng một con mắt khác. Không còn màu hồng, không còn ngây thơ. Chỉ còn lại sự tỉnh táo và rất nhiều câu hỏi.
Có lẽ, điều đau đớn nhất khi bị phản bội không phải là mất đi một người đàn ông, mà là nhận ra: mình đã từng nghĩ mình hiểu rất rõ người ở bên cạnh, nhưng thực ra, cả hai đã xa nhau từ lúc nào không hay.
Tôi chia sẻ điều này không để biện minh cho chồng, cũng không để tự trách mình. Tôi chỉ mong, những người phụ nữ giống tôi - mạnh mẽ, bận rộn, quen gồng gánh sẽ chậm lại một chút, lắng nghe nhiều hơ, dịu dàng hơn, không phải vì sợ mất ai đó, mà vì chính mình cũng xứng đáng được sống trong một mối quan hệ ấm áp, không lạnh lẽo như tôi đã từng.
Tâm sự của độc giả!
Thiên Kim
