Tối qua, tôi ngồi một mình xem lại bộ phim Sex Education. Đến phân cảnh Aimee bị quấy rối trên xe buýt, tim tôi bỗng thắt lại. Nhìn cái cách Aimee run rẩy, rồi sau đó cô ấy can đảm nói ra với hội chị em và nhận được những cái ôm ấm áp, được đi tư vấn tâm lý để chữa lành... nước mắt tôi cứ thế tuôn rơi.
Không phải tôi khóc vì thương Aimee, mà tôi khóc vì thương chính mình của 14 năm về trước.
Bí mật tuổi 16: Khi "hàng xóm" là nỗi ám ảnh
Năm đó tôi mới lớp 10, cái tuổi còn ngây ngô và đầy sợ sệt với những thay đổi của cơ thể. Trong khi bạn bè vô tư đến trường, thì mỗi ngày bước ra khỏi cửa với tôi là một cực hình. Nỗi ám ảnh ấy mang tên "gã hàng xóm lớn tuổi".
Cứ mỗi lần thấy bóng dáng tôi, gã lại nở nụ cười nham nhở cùng những lời lẽ mà đến tận bây giờ, tôi vẫn thấy rùng mình khi nhớ lại: "Cái X. dạo này phổng phao thế nhỉ?"; "Ôi giồi ôi, con gái là phải nở nang thế chứ, nhìn sướng mắt hẳn...";...
Những câu nói ấy như những bàn tay dơ bẩn chạm vào lòng tự trọng của một cô bé 16 tuổi. Tôi thấy xấu hổ, thấy nhục nhã và trên hết là một nỗi sợ hãi tột cùng.
Lúc đó, tôi nhát đến mức không dám phản kháng, cũng chẳng dám kể với bố mẹ. Tôi sợ người ta sẽ đánh giá mình, sợ bị cho là "làm gì thì người ta mới nói thế".
Cách duy nhất tôi biết làm để bảo vệ bản thân là trốn tránh. Để không phải đi ngang qua nhà gã, tôi chấp nhận dậy sớm hơn 15 phút, đạp xe đi đường vòng, len lỏi qua những con hẻm tối và xa hơn chỉ để đổi lấy sự bình yên giả tạm. Suốt 2 năm ròng rã, tôi sống trong sự kìm kẹp của nỗi sợ cho đến khi gia đình chuyển nhà vào năm tôi lớp 12. Mọi chuyện kết thúc êm đẹp về mặt vật lý, nhưng tinh thần tôi thì không.
"Giá như ngày đó mình không im lặng..."
Ngồi trước màn hình máy tính, tôi tự hỏi: Tại sao lúc đó mình lại dại thế? Tại sao tôi lại chọn cách im lặng và chịu đựng một mình suốt ngần ấy năm? Tôi dại vì đã để một kẻ bệnh hoạn điều khiển cuộc sống của mình. Tôi dại vì đã không tin rằng mình có quyền được bảo vệ. Tôi dại vì đã biến mình thành nạn nhân trong bóng tối, trong khi người phải xấu hổ lẽ ra là gã.
Nhìn Aimee được bạn bè an ủi, tôi chợt nhận ra rằng: Tổn thương không tự biến mất theo thời gian, nó chỉ ẩn nấp chờ ngày được gọi tên. 14 năm qua, tôi đã mang theo bí mật đó như một hòn đá nặng trong lòng.
Giờ đây, khi đã là một người phụ nữ trưởng thành, tôi viết những dòng này như một cách để ôm lấy "cô bé lớp 10" năm ấy. Tôi muốn nói với bản thân rằng: "Mọi chuyện qua rồi, cậu không có lỗi. Lỗi thuộc về kẻ đã gieo rắc sự xấu xa đó."
Cảm ơn bộ phim đã cho tôi can đảm để đối diện. Hóa ra, nói ra được, chính là bước đầu tiên để thực sự tự do.
Minh Châu
