Có một giai đoạn, chiếc điện thoại gần như quyết định tâm trạng của tôi.
Người ấy trả lời nhanh, tôi vui. Trả lời chậm, tôi bắt đầu lo lắng. Chỉ cần một tin nhắn ngắn hơn bình thường hay một biểu tượng cảm xúc biến mất, tôi đã tự hỏi: "Mình làm gì sai rồi sao?"
Tôi không nói ra điều đó với đối phương.
Thay vào đó, tôi tự suy diễn, tự tổn thương rồi im lặng.
Cho đến khi xem Sex Education, tôi nhận ra rất nhiều hiểu lầm trong phim cũng bắt đầu từ việc các nhân vật không nói rõ suy nghĩ của mình. Họ đoán ý nhau, dựa quá nhiều vào những tín hiệu nhỏ và để sự im lặng lấp đầy bằng những giả định tiêu cực.
Tôi giật mình vì mình cũng từng như thế.
Không phải khoảng lặng nào cũng mang ý nghĩa xấu
Sau khi xem phim, tôi tìm đọc thêm các tài liệu về giao tiếp trong các mối quan hệ.
Theo The Gottman Institute, một trong những nguyên nhân phổ biến dẫn đến xung đột là con người thường có xu hướng diễn giải hành vi của đối phương theo hướng tiêu cực khi thiếu thông tin. Thay vì hỏi trực tiếp, chúng ta tự lấp đầy khoảng trống bằng những suy nghĩ như "họ hết yêu mình rồi", "họ đang chán mình" hay "mình không còn quan trọng nữa".
Đọc đến đây, tôi nhớ đến rất nhiều lần mình tự buồn chỉ vì một tin nhắn được trả lời muộn.
Có thể hôm đó người ấy bận họp. Có thể điện thoại hết pin. Có thể đơn giản là họ đang mệt.
Nhưng trong đầu tôi, mọi kịch bản đều dẫn đến một kết luận: họ không còn quan tâm mình.
Càng suy diễn, tôi càng làm mình kiệt sức
Theo Psychology Today, con người có một xu hướng nhận thức gọi là mind reading (đọc suy nghĩ người khác) - tin rằng mình biết đối phương đang nghĩ gì dù không có đủ bằng chứng.
Kiểu suy nghĩ này dễ làm gia tăng lo âu, hiểu lầm và khiến các mối quan hệ trở nên căng thẳng hơn. Cuối cùng, người mệt nhất lại là chính tôi.
Điều Sex Education khiến tôi thích là các nhân vật thường chỉ giải quyết được vấn đề khi họ ngồi xuống và nói chuyện thật với nhau.
Không phải qua màn hình. Không phải bằng những dòng tin nhắn ngắn ngủi.
Theo Harvard Health Publishing, giao tiếp hiệu quả trong một mối quan hệ đòi hỏi sự rõ ràng, lắng nghe và xác nhận lại điều mình hiểu, thay vì dựa vào suy đoán. Tin nhắn văn bản rất dễ làm mất đi ngữ điệu, biểu cảm và bối cảnh, vì vậy nguy cơ hiểu sai cũng cao hơn so với trò chuyện trực tiếp.
Đó là điều tôi chưa từng nghĩ tới.
Tôi đã dành quá nhiều thời gian để phân tích một dòng tin nhắn, trong khi chỉ cần một cuộc gọi vài phút là mọi hiểu lầm có thể được giải quyết.
Tôi bỏ ngay thói quen đó
Sau khi xem Sex Education, tôi đặt ra cho mình một nguyên tắc rất đơn giản: Nếu chưa có bằng chứng, đừng tự kết luận. Nếu thấy băn khoăn, hãy hỏi. Nếu nhớ ai đó, hãy nói.
Từ ngày bỏ thói quen suy diễn qua tin nhắn, tôi thấy các mối quan hệ của mình nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Tôi không còn ngồi nhìn màn hình rồi tự tưởng tượng ra hàng chục kịch bản tồi tệ.
Tôi cũng không để một khoảng lặng ngắn trở thành lý do để nghi ngờ tình cảm của người khác.
Sex Education giúp tôi hiểu một điều quan trọng: điều làm chúng ta tổn thương nhiều nhất đôi khi không phải là tin nhắn của đối phương, mà là những câu chuyện do chính mình tự viết ra trong đầu.
Ngọc Hân (ghi)
