Bức thư ngắn của một cô bé đang lan truyền trên mạng xã hội những ngày gần đây khiến rất nhiều người lớn lặng đi. Không phải vì câu chữ trau chuốt hay lập luận sắc sảo, mà bởi những lời xin lỗi, những mong ước giản dị được viết ra bằng tất cả sự rụt rè, nhẫn nhịn và khao khát được yêu thương của một đứa trẻ. Đó là kiểu tâm thư mà khi đọc, người lớn khó tránh khỏi cảm giác nhói lên, bởi trong đó có hình bóng của rất nhiều gia đình quen thuộc.
Một đứa trẻ đáng lẽ phải được nâng đỡ bằng sự động viên lại chọn cách xin lỗi vì chính sự tồn tại của mình.
Cô bé viết rằng em không thích bị so sánh với anh trai. Em đã cố gắng để giống anh, đã nỗ lực học tập, đã muốn làm một đứa con “ngoan” trong mắt bố mẹ, nhưng đổi lại, em chưa từng được khen một lần. Điều khiến người đọc nghẹn lại không phải là việc em chưa đạt thành tích xuất sắc, mà là cách em tự nhận lỗi về mình: xin lỗi vì không trở thành một đứa con hoàn hảo, xin lỗi vì sợ bố mẹ buồn vì có một cô con gái như em. Một đứa trẻ đáng lẽ phải được nâng đỡ bằng sự động viên lại chọn cách xin lỗi vì chính sự tồn tại của mình.
Trong bức thư ấy, em không trách móc, không oán giận. Em chỉ mong mẹ có thể công nhận thành tích của mình, có thể khen em mỗi khi em làm được điều gì đó tốt. Đó là một mong muốn rất nhỏ, nhỏ đến mức nhiều người lớn thường vô tình bỏ qua. Chúng ta quen khen khi con đứng nhất, đạt giải lớn, vượt trội so với người khác mà quên rằng với trẻ con, một lời ghi nhận đúng lúc đôi khi quan trọng hơn cả phần thưởng vật chất.
Cô bé cũng nhắc đến những lần mình khó chịu, gây sự với anh trai khi bị mẹ nhờ làm việc hộ anh trong thời gian anh ôn thi. Em xin lỗi vì đã không đủ bao dung, nhưng đằng sau lời xin lỗi ấy là cảm giác bị đặt ra sau, bị xem là người “phải hiểu chuyện”. Rất nhiều đứa trẻ lớn lên trong vai trò này: luôn phải nhường nhịn, phải chịu đựng, phải hy sinh và rồi khi phản kháng, lại là người cảm thấy có lỗi.
Điều khiến bức thư trở nên day dứt hơn cả là những mong ước về mặt tình cảm. Cô bé nói rằng em không cần một người mẹ hoàn hảo. Em chỉ muốn một cái ôm sau ngày thi căng thẳng. Em chỉ muốn bố một lần ôm em, nói yêu em. Nhưng bố đi làm từ sáng sớm đến khuya, em không dám làm phiền. Một đứa trẻ khao khát được yêu thương đến mức phải “không dám” xin một cái ôm, đó là điều khiến nhiều người lớn giật mình nhìn lại cách mình đã hiện diện trong đời con.
Bức thư không có lời trách móc bố mẹ vì bận rộn, không hề nói rằng bố mẹ sai. Ngược lại, em kết thúc bằng câu nói: “Con yêu bố mẹ”. Chính sự dịu dàng ấy lại càng khiến người đọc thấy xót xa. Bởi đôi khi, trẻ con không đòi hỏi cha mẹ phải thay đổi cả cuộc đời, chỉ mong được nhìn thấy, được lắng nghe, được chạm vào bằng yêu thương.
Tâm thư của cô bé không phải là câu chuyện cá biệt. Nó phản ánh một thực tế phổ biến trong nhiều gia đình: áp lực so sánh, sự thiếu ghi nhận, và khoảng cách cảm xúc giữa cha mẹ với con cái. Người lớn thường nghĩ rằng chỉ cần lo đủ cơm ăn, áo mặc, học hành đầy đủ là đã tròn trách nhiệm. Nhưng trẻ con lại cần nhiều hơn thế: cần sự công nhận, cần cảm giác mình được yêu thương vô điều kiện, không phải vì thành tích, không phải vì ngoan ngoãn hay giống ai đó.
Bức thư ấy, suy cho cùng không phải để buộc tội bố mẹ mà để nhắc người lớn nhớ rằng: trước khi là học sinh giỏi hay con ngoan, trẻ con là những đứa trẻ rất cần được ôm, được khen, được nói rằng “con làm tốt lắm”. Và đôi khi, chỉ một cái ôm đúng lúc, một lời yêu thương được nói ra cũng đủ để một đứa trẻ cảm thấy mình được ở lại an toàn trong trái tim gia đình.
Hiểu Đan
