Tuấn Trần: Tôi gia trưởng thật nhưng luôn để ý phản ứng của Phương Anh Đào, chỉ cần cô ấy nói “Vậy hả?” là tôi nổi da gà

Tuấn Trần: Tôi gia trưởng thật nhưng luôn để ý phản ứng của Phương Anh Đào, chỉ cần cô ấy nói “Vậy hả?” là tôi nổi da gà

Thứ 7, 14/02/2026 02:48
Tuấn Trần và Phương Anh Đào đã có những chia sẻ thú vị về quá trình quay phim Báu Vật Trời Cho và mối quan hệ của cả hai.

Phương Anh Đào và Tuấn Trần là một trong những cặp đôi màn ảnh được khán giả yêu mến nhất trong những năm gần đây. Sau thành công vang dội của Mai do Trấn Thành đạo diễn, cả hai gần như bước sang một vị thế mới trong sự nghiệp. Từ những diễn viên trẻ tiềm năng, họ trở thành gương mặt phòng vé, được nhắc đến như cặp bài trùng khi tạo nên hiệu ứng mạnh mẽ cả về chuyên môn lẫn tình cảm từ công chúng.

k14 19 1

Trở lại mùa phim Tết với Báu Vật Trời Cho, Phương Anh Đào và Tuấn Trần một lần nữa sánh đôi trong một câu chuyện hoàn toàn khác về sắc thái và cảm xúc. Trong phim, Phương Anh Đào và Tuấn Trần đảm nhận hai nhân vật có hành trình cảm xúc nhiều biến động, đặt giữa bối cảnh vùng biển yên bình. Nếu Tuấn Trần vào vai Hồng - một chàng trai làng chài hiền lành, thì Phương Anh Đào hóa thân thành Ngọc - người phụ nữ có quá khứ nhiều góc khuất và khát khao tìm lại hạnh phúc. Sự kết hợp lần này không chỉ đặt lên vai họ kỳ vọng từ khán giả mà còn là thử thách để cả hai bước ra khỏi những hình dung quen thuộc trước đó.

Trong cuộc trò chuyện với chúng tôi, cả hai thẳng thắn chia sẻ về áp lực sau thành công lớn, cách họ nhìn nhận mối quan hệ đồng nghiệp giữa những kỳ vọng của khán giả, cũng như hành trình tìm kiếm điều mới mẻ cho chính mình trên màn ảnh rộng, và ở đây chính là Báu Vật Trời Cho. 

Tôi chính là người chủ động rủ Phương Anh Đào tham gia dự án này

Xin chúc mừng Tuấn Trần và Phương Anh Đào có một dự án sẽ ra rạp vào mùa Tết 2026 này. Cơ duyên khiến hai bạn nhận lời tham gia dự án này? 

Tuấn Trần: Tôi chính là người chủ động rủ Phương Anh Đào tham gia dự án này. Thời điểm đó, tôi có dịp đi biển và thực sự bị không gian ở đó chạm tới - rất đẹp, rất yên bình và có cảm giác chữa lành. Trùng hợp là lúc ấy tôi cũng đang xem một bộ phim Hàn Quốc và chợt nhận ra khán giả từ trước đến nay thường thấy tôi gắn với những vai diễn khá nặng tâm lý, nhiều bi kịch. Xem xong bộ phim đó, tự nhiên tôi nảy ra mong muốn được tham gia một dự án mang năng lượng tích cực hơn, vui tươi hơn, đặc biệt là phù hợp với không khí Tết.

Thế là tôi gọi cho anh Lê Thanh Sơn và thật thú vị khi anh cũng đang ấp ủ ý tưởng làm một bộ phim về biển. Trước giờ tôi đóng phim trong bối cảnh thành phố khá nhiều rồi, nên cũng muốn thử bước ra một không gian khác, ra biển, ra một vùng đất mới để làm mới cảm xúc của mình. Sau đó, tôi và anh Sơn cùng nhau phát triển kịch bản. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nếu chỉ có một mình thì hơi… buồn, nên tôi mới rủ thêm “ai kia” vào cho vui và có thêm sự kết nối trong câu chuyện.

Khi anh Sơn đưa ra concept ban đầu, tôi cũng chưa chắc Đào có nhận lời hay không, vì Đào là người rất kỹ tính trong việc chọn kịch bản. Đào cần thời gian đọc, phân tích và thậm chí muốn cùng tham gia chỉnh sửa kịch bản. Thế nên ekip đã phải ngồi lại với nhau nhiều lần, chỉnh sửa, đào sâu đường dây tâm lý nhân vật cho thật chặt chẽ rồi tôi và anh Sơn mới chính thức trao đổi kỹ hơn với Đào.

Cả hai chúng tôi đều có chung một nỗi lo là lặp lại hình ảnh ở dự án trước, nên lần này buộc phải tạo ra hai nhân vật hoàn toàn khác biệt. Chỉ khi tôi thực sự cảm nhận được Hồng và Ngọc có màu sắc, cá tính và hành trình khác hẳn Sâu và Mai trước đây, tôi mới đủ tự tin để thuyết phục Đào. Nhưng ngay cả lúc đó, Đào cũng chưa gật đầu ngay đâu, vì với Đào, mọi quyết định đều cần sự cân nhắc rất kỹ.

Phương Anh Đào: Là một diễn viên, tôi luôn khao khát được thử thách bản thân ở những màu sắc mới, thay vì lặp lại hình ảnh cũ. Sau vai Mai, một nhân vật có số phận khá đặc biệt, nhiều thiệt thòi và để lại nhiều thương cảm trong lòng khán giả, tôi cũng tự thấy mình cần được cân bằng lại cảm xúc. Không chỉ là hành trình của nhân vật trên màn ảnh, mà cả cảm xúc của chính tôi ngoài đời cũng cần được chữa lành.

Vì thế, tôi mong muốn được hóa thân vào một nhân vật nhẹ nhàng hơn, tươi sáng hơn, mang đến nguồn năng lượng tích cực và hy vọng cho người xem. Khi bấm máy Báu Vật Trời Cho, dù là Hồng, Ngọc hay bất kỳ nhân vật nào khác, tất cả chúng tôi đều phải đi qua nhiều cung bậc, nhiều phiên bản khác nhau của chính mình để có thể kể trọn vẹn câu chuyện này. Tôi rất hy vọng khán giả sẽ dành thời gian ra rạp thưởng thức Báu Vật Trời Cho và ủng hộ cho toàn bộ ê-kíp đã nỗ lực hết mình vì bộ phim.

Vậy Tuấn Trần có phải là một trong những lí do khiến Phương Anh Đào nhận lời tham gia dự án lần này không?

Phương Anh Đào: Thực ra là cũng có chứ, nói không có thì không đúng. Sau lần hai đứa có dịp hợp tác ở dự án trước, hai đứa cũng từng hứa hẹn, rủ rê nhau là nếu sau này có phim thì sẽ tiếp tục làm chung. Nhưng không phải cứ hợp là làm lại y nguyên. Điều quan trọng là mỗi lần tái hợp phải mang đến một hình ảnh mới, một màu sắc mới, thậm chí tạo ra thêm những góc nhìn và sự thảo luận mới cho khán giả. Có như vậy thì sự kết hợp đó mới thật sự đáng chờ đợi.

q199dcc4d8 66c6 48e5 96bd 970df3dd9d2a

Thông thường, các cặp diễn viên phải tạo chemistry với nhau nhưng có vẻ như hai bạn không cần phải tạo gì cả mà khán giả mặc định như vậy luôn. Hai bạn có cảm thấy phản ứng của khán giả quá nhanh và mạnh hay không?

Tuấn Trần: Ồ, nhiều lắm đó nha.

Phương Anh Đào: Trước hết phải nói rõ, tôi và Tuấn Trần là một cặp đồng nghiệp cùng tiến.

Tuấn Trần: Cùng tiến nhưng cũng không dễ đâu mọi người. Rất may mắn vì khán giả đã yêu thương Sâu và Mai ở dự án trước, nên đó phần nào là bước đệm thuận lợi cho chemistry của Hồng và Ngọc. Tuy nhiên, điểm khác nằm ở chỗ: nếu như ở Mai, mối quan hệ được khai thác từ tình cảm lứa đôi và phát triển dần theo cảm xúc yêu đương, thì ở Báu Vật Trời Cho, chúng tôi phải suy nghĩ lại xem khán giả cần nhìn thấy điều gì mới ở hai nhân vật này.

Chúng tôi có bàn với anh Sơn rằng Hồng và Ngọc không thể bắt đầu bằng tình cảm ngay được, mà cần một sự cố, một tình huống đủ mạnh để…

Phương Anh Đào: …đưa đẩy họ đến với nhau một cách bất ngờ.

Tuấn Trần: Và rồi tự nhiên xuất hiện một “báu vật trời cho”. Thuận lợi lớn nhất là vì đã từng làm việc chung nên chúng tôi không mất thời gian làm quen, không phải quá giữ kẽ hay “lịch sự” với nhau nữa. Nhưng cũng chính vì hiểu nhau quá rồi nên lại nảy sinh một số bất lợi. Đào là một người khá… khó tính.

q23448b39f c6e5 4888 9b0b 7d5b36583202

Phương Anh Đào: Sao anh cứ khẳng định em khó tính hoài vậy?

Tuấn Trần: Khó tính ở đây là theo nghĩa rất nghiêm túc. Đào đòi hỏi rất cao cho mỗi vai diễn, cực kỳ kỹ lưỡng với kịch bản và đường dây tâm lý. Bạn ấy không dễ gật đầu với một lựa chọn an toàn, nên tôi cũng buộc mình phải tìm kiếm màu sắc mới, phải đào sâu hơn cho nhân vật. Thành ra cũng có không ít tranh luận.

Phương Anh Đào: Đúng. Vì ngoài đời khá thân nên khi lên phim trường, chúng tôi cũng mang theo sự thoải mái đó. Hai đứa hay đưa ra vấn đề rồi tranh luận thẳng thắn về ý kiến của nhau. Nhưng đó lại là điều hay, vì luôn có một người phản biện để góc nhìn được mở rộng hơn. Tất cả đều với tinh thần xây dựng. Anh Lê Thanh Sơn cũng đóng góp rất nhiều để cả hai tìm được tiếng nói chung.

Bên cạnh lợi thế đã thân thiết từ trước, chúng tôi cũng phải tạm gác sự quen thuộc đó lại, để Hồng và Ngọc khi gặp nhau vẫn có sự tò mò, có phản ứng tươi mới và chân thật. Chính sự “quên đi” đó lại tạo ra điều thú vị cho bộ phim.

Trong quá trình quay phim, có khoảnh khắc nào mà các bạn chưa từng thấy ở đối phương không?

Phương Anh Đào: Thật ra Tuấn và Đào biết nhau qua hai dự án, tính đến nay cũng khoảng hai năm nên Đào chưa từng thấy khoảnh khắc xấu tính nào của Tuấn. Đào chỉ thấy Tuấn là một người làm việc rất nghiêm túc, nhiệt huyết và linh hoạt trên phim trường, và bản thân Đào cũng học hỏi từ Tuấn rất nhiều, đặc biệt trong cách tạo ra tình huống cũng như đóng góp với vai trò diễn viên vào đường dây câu chuyện, kịch bản. Tuấn xử lý rất nhanh, rất linh hoạt, giúp tình huống trở nên thú vị hơn và có thêm nhiều điểm nhấn. Tuy nhiên, đôi khi Tuấn cũng cần tiết chế lại một chút vì anh quá nhanh. Ánh mắt của Tuấn vốn hơi lém lỉnh nên khi vào vai Hồng - một chàng trai làng biển chân chất, chill và nhẹ nhàng hơn - Tuấn đã phải thay đổi khá nhiều từ cách biểu đạt ánh mắt đến giọng nói và nụ cười. 

Tuấn Trần: Cũng khác nhiều lắm nha. Ví dụ…

Phương Anh Đào: Em mới nói khác là khen thôi nha, em không nói giống. 

Tuấn Trần: Nhân vật này khác nhiều nên trước khi nói về điểm khác thì tôi sẽ nói về độ may mắn của mình trước. Xin 1 phút nịnh bợ nhau một xíu. Khi mình diễn với một diễn viên giỏi thì họ sẽ có những phản ứng và có những điều bất ngờ. Mình sẽ diễn theo cảm xúc của họ thì những phản ứng đó rất tự nhiên, giống như điện tâm đồ vậy, có lên có xuống, chứ không đều đều. Nếu mình được diễn với một bạn diễn không khiến mình hiểu được tinh thần của nhân vật, không có cảm xúc và đơn thuần chỉ là dùng kỹ thuật thì sẽ rất khó thoát ra khỏi nhân vật. 

q37bcb3fe5 faa1 40e6 903a a09fbeebdada

Điểm khác lớn nhất ở nhân vật lần này là khi tôi nhìn vào mắt Đào, tôi không còn thấy Đào nữa mà thấy Ngọc. Ngay cả khi tôi và Đào xem lại phim Mai cũng vậy, ánh mắt khi đó khác hẳn, không còn cảm giác đang diễn. Với Hồng và Ngọc trong phim này cũng thế. Dù cả hai đều có áp lực, nhưng chúng tôi đã thống nhất với nhau từ đầu rằng khi vào phim, phải để Hồng và Ngọc thực sự sống trong không gian đó. Phần kịch bản có thể tính toán, có thể bàn bạc để làm nhân vật thú vị hơn, nhưng một khi đã chốt tình huống và nghe hô action, thì phải để nhân vật tự sống trong môi trường ấy, tự bước đi trong những khó khăn của hành trình.

Phương Anh Đào: Tự sinh tồn hả?

Tuấn Trần: Đúng, tự sinh tồn luôn. Mọi thứ đều là ẩn số, để khi nhìn vào mắt nhau, mình không biết chính xác điều gì sẽ xảy ra tiếp theo. Nếu mình ý thức quá rõ là mình đang diễn thì rất khó có được cảm xúc tự nhiên.

Phương Anh Đào: May mắn là chúng tôi được làm việc cùng những bạn diễn rất tự nhiên. Khi đối phương đưa ra một phản ứng chân thật, mình chỉ cần nương theo cảm xúc đó thôi là phân đoạn đã có thể thăng hoa rồi. Chính sự tung hứng dựa trên những điều tự nhiên như vậy giúp cho các cảnh quay trở nên giàu cảm xúc và sống động

Vậy có khoảnh khắc nào mà hai bạn cảm thấy cả hai gắn kết hơn so với dự tính ban đầu khi đọc kịch bản không?

Phương Anh Đào: Có những phân đoạn ngay từ giai đoạn tiền kỳ đã được chỉnh sửa khá nhiều trước khi bước ra hiện trường. Thậm chí đến khi ra bối cảnh quay rồi, ekip vẫn tiếp tục bàn bạc và điều chỉnh thêm. Tất cả mọi người đều phải vận động, đóng góp ý kiến để hoàn thiện từng chi tiết. Chắc chắn sẽ có thay đổi so với ban đầu, nhưng may mắn là những thay đổi đó đều theo hướng tốt hơn.

Tuấn Trần: Đúng rồi. Khi ngồi bàn với anh Sơn, mọi thứ được tính toán rất kỹ, phải làm thế này, thế kia. Nhưng đến khi ra phim trường, nhất là trong không gian biển, với sự tĩnh lặng rất riêng của biển, hai nhân vật ngồi uống bia, nhìn ra thuyền, nghe tiếng sóng… thì cảm giác lại hoàn toàn khác. Ở trong phòng kín đã là một trạng thái khác, còn ra ngoài trời lại là một trạng thái khác nữa.

Tự nhiên hai nhân vật có những quãng thở riêng, có lúc nhanh, lúc chậm, rất tự nhiên. Tôi thích điều đó vì có nhiều khoảnh khắc thiên về cảm xúc hơn là kỹ thuật. Có những phân đoạn tôi không cần thoại, chỉ cần nhìn vào mắt bạn diễn là hiểu họ đang nghĩ gì. May mắn là trong bộ phim này, tôi cảm nhận được từng tích tắc như vậy.

Phương Anh Đào: Tôi nghĩ mood của bộ phim thay đổi theo từng giai đoạn rất rõ. Khi câu chuyện diễn ra ở Sài Gòn, mọi thứ đều nhanh - gọn - lẹ, nhịp sống dồn dập, sự vận động của nhân vật cũng nhanh và dứt khoát. Nhưng khi chuyển về bối cảnh biển, về làng chài với những ngư dân hiền hòa, nhịp phim tự nhiên chậm lại, nhẹ nhàng và dễ thương hơn. Khán giả sẽ cảm nhận được sự cân bằng, thậm chí là cảm giác chữa lành. Vì vậy nên tôi rất thích những phân đoạn quay ở biển.

Tuấn Trần: Làng chài mà có nhân vật tên Hồng nữa. 

Phương Anh Đào: Thì đó cũng là điểm nhấn trong rất nhiều điểm nhấn.

Tuấn Trần: Vậy thôi ạ. 

k14 31

Với cương vị là một khán giả xem phim, mọi người sẽ rất soi cảm xúc của nhân vật của hai bạn. Mọi người cũng soi được đâu là cảm xúc thật, đâu là cảm xúc của nhân vật. Hai bạn có cảm thấy ranh giới giữa hai cảm xúc này rất mong manh không?

Phương Anh Đào: Chắc chắn khi diễn viên bộc lộ cảm xúc là đang muốn đóng góp cho câu chuyện và cho nhân vật mà mình đang sống cùng. Còn khán giả cảm nhận thế nào, có thấy mình thoát khỏi nhân vật hay không, có nhận ra đó là chính diễn viên ngoài đời không thì điều đó nên để khán giả đánh giá, vì nếu tự nhận xét sẽ khá chủ quan. Riêng tôi, mỗi khi anh Tuấn hóa thân vào một vai diễn nào đó, tôi luôn tin vào nhân vật ấy chứ không thấy đó là Tuấn đang cố gắng thể hiện mình là một chàng trai làng biển. Tôi cảm nhận được sự lăn xả và hết mình của Tuấn cho vai diễn.

Tuấn Trần: Thực ra, khi mời một diễn viên vào vai, đạo diễn và nhà sản xuất luôn mong muốn nhìn thấy góc nhìn rất riêng của người diễn viên đó trong nhân vật. Với tôi, khi được làm việc cùng Đào, tôi cảm thấy mình rất may mắn vì được sống với nghề một cách trọn vẹn hơn. Để thực sự sống cuộc đời của một nhân vật là điều không hề dễ, và cũng không phải lúc nào mình cũng có cơ hội trải nghiệm những điều như vậy. Ví dụ, ngoài đời rất khó để hiểu trọn vẹn cuộc sống của một người dân làng chài ra sao, hay cảm xúc của một người mẹ khao khát có con mãnh liệt đến mức nào. Chính điện ảnh cho tôi cơ hội được chạm vào những thế giới đó.

Qua bộ phim này, dù tụi tôi luôn cố gắng thả trôi theo cảm xúc của nhân vật, nhưng thực tế diễn viên vẫn phải có sự kiểm soát nhất định. Kiểm soát ở đây không đồng nghĩa với việc tính toán khô cứng hay sắp đặt từng phản ứng. Ví dụ như khi vào vai một sát nhân, mình vẫn phải kiểm soát chứ đâu thể vì nhập vai quá mà làm tổn thương người khác. Hay diễn viên phim hành động cũng không thể lúc nào cũng đánh bạn diễn thật.

Nhưng cảm xúc thì nhiều khi là một sự thăng hoa rất tự nhiên. Nếu cứ ngồi tính trước rằng đến đoạn này tôi sẽ trả lời thế này, đến đoạn kia tôi sẽ nổi giận thế kia, thì lỡ bạn diễn không phản ứng như mình dự đoán thì sao? Giả sử mình chuẩn bị tinh thần là khi người kia mắng, mình sẽ bật lại dữ dội, nhưng đến lúc quay họ lại mỉm cười, thì rõ ràng mình không thể cứ thế mà gào lên được.

Với diễn viên, mọi thứ cần được mở ra để đón nhận phản ứng thật từ bạn diễn. Tôi và Đào dĩ nhiên vẫn có sự chuẩn bị, vẫn trao đổi và tính toán trước ở mức cần thiết. Nhưng khi vào phim, phần lớn chúng tôi chọn cách để cảm xúc dẫn dắt, để nhân vật tự sống trong khoảnh khắc đó một cách tự nhiên nhất.

Phương Anh Đào: Đó chính là sự cân bằng của cả hai chúng tôi. Phần tính toán, chuẩn bị sẽ diễn ra trước khi bước vào phim trường, trước khi nghe tiếng hô action. Còn khi máy quay đã chạy, tôi và Tuấn cho phép mình thả trôi theo cảm xúc của nhân vật, để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên nhất.

k14 5 2

Tôi cũng chạnh lòng và nghĩ vui chắc đây là một trong những lần hiếm hoi còn làm việc chung

Nếu chấm điểm cho bản thân và bạn diễn của mình, hai bạn sẽ chấm bao nhiêu điểm? 

Phương Anh Đào: Tôi nghĩ chấm điểm cho đối phương thì được, chứ tự chấm cho bản thân thì hơi kỳ. Nếu chấm cho Tuấn Trần, tôi nghĩ lúc nào cũng ở mức trên Khá.

Tuấn Trần: Trên Khá là học sinh tiên tiến hả?

Phương Anh Đào: Kiểu Khá nhưng là Khá Giỏi đó.

Tuấn Trần: Vậy chắc khoảng 7.9.

Phương Anh Đào: Tôi thích những con số hơi “lẻ” như vậy, để người nhận tự điền phần còn lại. Nhất là với những người thân thiết, mình chừa lại một chút để khán giả tự cảm nhận và đánh giá. Chứ nếu chấm trọn vẹn quá, với đồng nghiệp hay người nhà, đôi khi cũng không còn khách quan nữa.

Tuấn Trần: Nếu Đào chấm tôi 7,9 thì tôi xin chấm lại Đào 9,7.

Phương Anh Đào: 9,7 trên thang 100 hả anh?

Tuấn Trần: Thang bao nhiêu thì để khán giả coi phim quyết định.

Phương Anh Đào: Thôi, anh chấm cao quá rồi mọi người đi xem lại “la” chết. Tôi vẫn thích để khán giả tự điền vào con số đó hơn, vì bản thân tôi cũng không quen tự đánh giá mình quá cao. Khi hóa thân vào một nhân vật, chắc chắn diễn viên sẽ có những điểm hài lòng, nhưng cũng luôn tồn tại những trăn trở, những điều mình cảm thấy chưa làm được trọn vẹn. Vai diễn nào cũng có ưu và khuyết.

Tôi lúc nào cũng muốn mình làm tốt hơn nữa, nhưng trong một khoảng thời gian nhất định, đó đã là sự cố gắng của cả một ê-kíp. Đó là những gì tất cả chúng tôi có thể làm tốt nhất ở thời điểm đó nên tôi luôn tự hào về thành quả chung. Còn với bản thân, tôi vẫn muốn tiếp tục trau dồi để ở những dự án sau có thể lột tả thêm nhiều khía cạnh mới mẻ hơn của nhân vật trong hành trình nghề nghiệp của mình.

Trong quá trình quay phim, ai là người hay phá mood nhất?

Phương Anh Đào: Nhiều khi hai đứa diễn chung, tôi cũng nói trước với Tuấn là khi ra set sẽ có những take tôi phản ứng theo cách đã tính toán, nhưng cũng có những take tôi muốn cả hai thử ứng biến một chút để xem có tạo ra lựa chọn mới nào thú vị hơn không. Nếu diễn đi diễn lại mà không có biến số, không có sự thay đổi thì bên dựng phim và anh Sơn cũng không có nhiều phương án để chọn. Tôi đã trao đổi trước như vậy, nhưng đến lúc cần “quăng” một điều gì đó mới thì anh này lại khựng lại vì thấy không giống như ban đầu nên không chịu diễn theo.

Tuấn suy nghĩ rất nhanh, lại có nhiều kinh nghiệm xử lý những tình huống thú vị, hài hước, còn tôi thì không mạnh ở phần đó nên đôi khi anh đã tự sắp xếp đường dây sẵn trong đầu. Cách anh trao đổi cũng hơi zigzag, khó hiểu một chút nên mới nảy sinh tranh luận. Có lúc tôi đang bày tỏ ý kiến mà chưa kịp nói xong đã bị ngắt lời, tôi cũng chạnh lòng và nghĩ vui chắc đây là một trong những lần hiếm hoi còn làm việc chung quá. Cảm giác ý kiến của mình chưa được lắng nghe đầy đủ nên cũng “đau trong lòng” lắm.

Tuấn Trần: Nhưng mà chính câu nói đó của Đào làm tôi giật mình. Tôi mới thấy mình có lỗi. Từ sau khoảnh khắc đó, tôi gần như chuyển sang chế độ lắng nghe nhiều hơn, không dám “lấn lướt” nữa.

Phương Anh Đào: Trời ơi, nghe ghê quá. Thật ra tôi hiểu cho Tuấn mà. Thời gian đầu khi mới vào nghề, tôi cũng từng nóng nảy, bồng bột, thẳng quá, chưa biết cách lắng nghe người khác. Những điều đó tôi đều đã trải qua rồi nên tôi hiểu. Anh được thấu hiểu chứ không phải bị trách đâu.

q477953a78 09d4 4df9 8e75 dae3a5927c2a

Vậy tại sao Phương Anh Đào lại muốn hai bạn đối đầu trong bộ phim tiếp theo?

Phương Anh Đào: Em nghĩ nếu một ngày nào đó hai đứa đối đầu nhau trên màn ảnh thì sẽ khai thác được nhiều điều thú vị lắm. Khán giả đã xem tụi em qua hai dự án rồi, nếu có cơ hội đến lần thứ ba thì chắc chắn phải có màu sắc mới, cảm xúc mới, để mọi người thấy bất ngờ hơn chứ không thể lặp lại được nữa.

Tuấn Trần: Dạ đúng rồi. Phim tới của bọn em chắc đặt tên là Uất hận cho đúng tinh thần.

Phương Anh Đào: Chắc phải lâu lắm nữa mới có dịp làm việc chung lại quá ha Tuấn. Trình độ lão luyện trong nghề như anh thì em là đàn em đi sau cũng áp lực lắm đó. Nhiều khi em còn không biết phải diễn sao cho anh vừa lòng.

Tuấn Trần: Chị Đào nói vậy em ngại quá. Có gì chị chỉ bảo thêm cho em, cứu em với nha chị.

Vậy thì, trong hai bạn, ai là người khó ở hơn?

Cả hai đều chỉ Tuấn Trần

Ai là người hay đứng ra giảng hoà để làm dịu bầu không khí hơn?

Cả hai đều chỉ Tuấn Trần

Phương Anh Đào: Ai bày ra cái mâm đó, gây ra lỗi đó thì tự đi dọn thôi mọi người ạ.

Tuấn Trần: Tính tôi hơi… hèn theo kiểu dễ áy náy. Lỡ nói ra câu gì mà thấy sai là tự cảm thấy có lỗi liền, phải viết “bản kiểm điểm” trong đầu ngay, không đợi ai nhắc. Tôi không chờ tới lúc giám thị gọi tên đâu. Thấy mình sai là xin lỗi trước đã. Nhiều khi tôi hơi gia trưởng thật, nhưng vẫn luôn để ý phản ứng của Đào. Đang nói mà thấy Đào gật đầu chậm lại là tôi phải đổi tông liền, còn nếu cảm giác vẫn chưa xuôi là thôi, làm theo ý Đào luôn. Mỗi chuyện sẽ có một “cấp độ xử lý” khác nhau. Tôi cũng sợ nói chuyện qua điện thoại lắm, vì không thấy được biểu cảm. Nói trực tiếp còn nhìn mặt nhau mà điều chỉnh, chứ qua điện thoại là tôi… yếu thế hẳn.

Phương Anh Đào: Đúng là phải nhìn mặt nhau mới bắt kịp được sự thay đổi trên gương mặt đối phương. Qua điện thoại nhiều khi mình trình bày quan điểm mà không biết người ta đang nghĩ gì. Điều đó ở Tuấn rất hay, và tôi cũng học được từ bạn ấy. Khéo léo, dễ thương, lại chân thành. Có lẽ đó cũng là một trong những lý do khiến Tuấn luôn nằm trong nhóm diễn viên “đắt show” nhất hiện tại.

Tuấn Trần: Dạ, chị nói quá rồi đó.

q5c47ad3f4 9878 48ae aca7 127ebe9aeb9c

Vậy là trong cuộc hội thoại giữa hai bạn thì Anh Đào chỉ cần ngồi và biểu cảm thôi?

Phương Anh Đào: Không đến mức như vậy đâu nha.

Tuấn Trần: Thật mà. Có những tình huống cần nóng nảy, tôi đâu cần Đào phải lớn tiếng. Chỉ cần Đào nói nhẹ một câu “Vậy hả?” thôi là tôi đã nổi da gà rồi, tự hiểu phải coi lại mình liền.

Phương Anh Đào: Anh tả em nghe giống cô giám thị nào đó chứ không phải em. Lố quá rồi đó. Em đâu có dữ vậy đâu, em dễ thương mà, hiền mà.

Tuấn Trần: Dạ dạ… dễ thương.

q6f9ccf5c0 e46d 424b 92da 04f469aeb7d4

Nếu phải kể 3 tật xấu của đối phương mà chưa ai biết thì Tuấn Trần và Phương Anh Đào sẽ kể gì?

Phương Anh Đào: Tật xấu hả?

Tuấn Trần: Hơi bị nhiều đó nha. Ba cái là quá ít với em rồi.

Phương Anh Đào: Khó ghê, tại anh hoàn hảo quá nên em không biết moi ra tật nào.

Tuấn Trần: Thôi em ơi, em nói vậy khán giả quay qua ghét anh bây giờ.

Phương Anh Đào: Anh đang đút tiền vô túi em đó.

Tuấn Trần: Tự nhiên thấy hoa mai nở đầy luôn. Trời ơi, Anh Đào đẹp quá, dễ thương quá, làm việc chung thích quá.

Phương Anh Đào: Không được, phải “khui” ra vài góc chân thực chứ. Làm gì có ai hoàn hảo. Ví dụ như Tuấn suy nghĩ rất nhanh, mà nhanh quá nên hay mặc định người khác phải hiểu những gì mình đang nghĩ. Nhiều khi nói với tôi mà không giải thích kỹ, kiểu trong đầu đã có sẵn đáp án rồi, chỉ chờ người ta nói đúng ý mình thôi.

Tuấn Trần: Kiểu hỏi “Ủa mình uống gì ta?” nhưng thật ra đã chọn sẵn rồi, chỉ muốn người kia đoán trúng.

Phương Anh Đào: Đúng. Tật xấu thứ hai là hỏi cho có lệ. Có nhiều lựa chọn lắm nhưng Tuấn đã chốt trong đầu rồi, vẫn hỏi mọi người xung quanh cho có kết nối vậy thôi, xong cuối cùng vẫn quay lại đáp án ban đầu. Hỏi mà không lắng nghe. Hai tật xấu là đủ rồi đó. Tới lượt anh.

Tuấn Trần: Thôi, Đào không có tật xấu gì hết.

Phương Anh Đào: Anh kể đi, em thích nghe.

Tuấn Trần: Anh nghĩ hoài mà chưa ra.

Phương Anh Đào: Anh đang lịch sự với em đó.

Tuấn Trần: Chắc là… xấu ngủ với xấu đói. Lúc đói bụng là mặt quạu liền, tôi không dám lại gần. Buồn ngủ nữa là mặt đanh lại.

Phương Anh Đào: Mặt em bình thường cũng hơi khó gần hả?

Tuấn Trần: Không phải khó gần, chỉ là em không thảo mai như anh thôi. Em rất nghiêm túc với nghề. Còn tôi thì… hèn. Lúc em thiếu ăn thiếu ngủ là nghiêm túc quá làm tôi hơi ngại.

Phương Anh Đào: Thật ra một phần do vai diễn nữa. Tôi hay đóng những nhân vật nhiều cảm xúc mà cảm xúc thì kết nối thẳng với bao tử. Diễn nội tâm nhiều là dễ bị trào ngược, đau dạ dày. Trong khi mọi người có thể thay phiên nhau đi ăn cho kịp giờ thì tôi lại muốn xong phân đoạn rồi mới nghỉ. Thành ra hay trễ bữa, bao tử yếu sẵn nên đau, mà đau thì mặt cọc. Cơ địa hơi kỳ nên tôi sẽ cố gắng thay đổi, xin lỗi anh vì tật xấu đói.

Tuấn Trần: Như tôi nói đó, Đào được 9.7 điểm rồi, còn 0.3 điểm thôi. Gần như hoàn hảo.

Phương Anh Đào: Câu này mà nói trước mặt Võ Tấn Phát là xong đời anh đó. Một người đàn ông hoàn hảo cơ mà.

q728e4a9e7 e7f2 4c80 8bca 48b71d34fb13

Nếu phải đổi vai cho nhau trong một ngày, điều mà hai bạn không thể chịu nổi ở đối phương là gì?

Tuấn Trần: Cũng có tranh luận chút thôi chứ đâu đến mức không chịu nổi nhau đâu.

Phương Anh Đào: Nếu tôi là Tuấn chắc tôi không đủ sức khoẻ để một năm chạy nhiều dự án, sống nhiều cuộc đời như vậy. Hai năm chúng tôi không hợp tác, Tuấn đã liên tục làm việc và chạm đến nhiều thành công, còn tôi vẫn đứng đây vỗ tay cho anh Tuấn. Tôi chưa từng tham gia dự án với cường độ dày như thế nên thật sự rất ngưỡng mộ sự cố gắng đó. Mỗi vai diễn anh đều tìm tòi màu sắc mới, học thêm kỹ năng mới.

Trong Báu Vật Trời Cho, anh lăn xả cực kỳ: lái máy cày, lái ghe ra khơi, lái cano, chèo thuyền thúng, bơi lội, đóng cảnh hành động… Nghề của mình là vậy, đã có cơ hội sống một cuộc đời khác để tặng khán giả thì phải hết mình. Nhưng bảo tôi lên lái cano một, hai tiếng khi chưa qua huấn luyện thì tôi chịu. Tôi nể anh thật sự.

q88b21a0d7 dacb 42f0 b074 e39103ad13f9

Tuấn Trần: Trời ơi em nói quá, cho anh xin số tài khoản đi.

Phương Anh Đào: Không sao, lát nhắn riêng. Tôi nói thật đó, bình thường tôi hay nói giảm nói tránh, nhưng để khen “anh Hồng” thì phải khen nhiều lắm.

Tuấn Trần: Người đâu mà khéo léo dữ vậy.

Phương Anh Đào: Vì tôi thấy mình cũng phải cố gắng như anh. Ước gì tôi có nhiều sức bền như vậy để làm những phân đoạn khó.

Tuấn Trần: Nếu đổi vai với Đào, chắc tôi không chịu nổi sự kiên nhẫn của bạn này. Tôi nóng nảy, bộc phát lắm. Còn Đào từ tốn lắng nghe rồi mới đưa ra giải pháp. Tôi rất khâm phục điều đó.

Phương Anh Đào: Ủa anh đang nói em hả?

Tuấn Trần: Nói em chứ ai. Đào rất kiên nhẫn chờ vai diễn. Bạn này cầu toàn, trăn trở từng chút một. Nếu tôi yêu vai diễn theo cảm xúc thì Đào có thể liệt kê cả “giáo trình” cho mỗi nhân vật.

Phương Anh Đào: Anh nói lố quá.

Tuấn Trần: Không, nói thật. Trước khi nhận vai, Đào có rất nhiều “bộ lọc”: có gì mới không, có khác nhân vật trước không. Bạn có thể chờ một, hai năm cho một kịch bản đủ chạm. Khi tôi ngỏ lời mời, Đào đã đợi hơn một năm để kịch bản hoàn thiện mới gật đầu. Đã vào dự án là dành gần như toàn bộ sức lực cho nó. Tôi đánh giá rất cao điều đó. Không có chuyện khen qua khen lại rồi lát đưa 500 ngàn đâu, tụi tôi nói thật.

Phương Anh Đào: Cũng tuỳ dự án thôi. Có dự án tôi tham gia từ giai đoạn sơ khởi, cùng ekip chỉnh sửa rất nhiều phiên bản để tìm đường dây khiến mình tự tin nhất. Nhưng cũng có dự án tôi vào sau, khi mọi người đã nhào nặn gần xong, tôi chỉ đóng góp một phần nhỏ. Mỗi dự án một khác.

Tuấn Trần: Khiêm tốn quá. Sao có thể khiêm tốn vậy không biết.

q985391ee2 7012 4af6 9538 9dad15d63328

Sau Báu Vật Trời Cho, hai bạn có thay đổi suy nghĩ về cách yêu, cách buông bỏ và chờ đợi trong đời thật của mình không?

Tuấn Trần: Giống như tên phim Báu Vật Trời Cho, nên khi nhắc đến điều quý giá nhất, tôi phải nói về nhân vật Hồng trước. Với nhân vật này, báu vật trời cho chính là đứa con. Tôi chưa lập gia đình nên cũng chưa từng biết cảm giác làm ba sẽ như thế nào. Nhưng qua bộ phim, lần đầu tiên tôi trải qua cảm giác một đứa trẻ mà ban đầu mình còn vô thức đẩy ra xa, lại gọi mình là “ba”. Ngay khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn ôm nó vào lòng. Cảm giác hạnh phúc rất khó diễn tả bằng lời.

Tôi nghĩ sẽ có nhiều người đồng cảm với cảm xúc ấy. Có những ngày mình tìm thấy “báu vật” của riêng mình, không phải vàng bạc hay điều gì lớn lao, mà đơn giản là niềm hạnh phúc trong những cuộc trò chuyện, hay những điều tốt đẹp ông trời mang đến đúng vào một khoảnh khắc nào đó.

Giống như khi mình biết nắm bắt những khoảnh khắc vui vẻ vậy. Khi khán giả xem phim, nhìn quanh rạp thấy ai cũng đi cùng gia đình, cùng mỉm cười hạnh phúc, tự nhiên bản thân mình cũng thấy vui theo. Tôi trân trọng những điều dễ thương, nhẹ nhàng như thế. Trước đây tôi ngại xuất hiện trước truyền thông, ngại phỏng vấn, ngại chỗ đông người. Nhưng bây giờ tôi chọn sống thoải mái hơn, mở lòng với mọi người nhiều hơn.

Phương Anh Đào: Em cũng vậy. Trước đây em khá rụt rè. Trong những năm làm nghề, em gần như chỉ tập trung vào diễn xuất nên chưa thật sự trải nghiệm hết thị trường giải trí. Em không tham gia nhiều sự kiện, ít nhận lời talkshow hay phỏng vấn. Em luôn nghĩ rằng khi nào có dự án thì người nghệ sĩ mới có câu chuyện chính để chia sẻ với khán giả. Mình phải có một thành quả cụ thể thì mới có thể tự tin khoe và tâm sự cùng mọi người.

Còn những câu chuyện đời thường, em xin phép giữ lại cho cuộc sống riêng của mình. Em là người hơi khép kín một chút. Nhưng em mong khán giả sẽ hiểu rằng mỗi người có một tính cách khác nhau. Và dù thế nào, em vẫn hy vọng mọi người sẽ tiếp tục ủng hộ, yêu quý những sản phẩm trong công việc của chúng tôi.

Câu chuyện áp lực doanh thu không phải là điều ám ảnh nhất

Hai bạn có cảm thấy Báu Vật Trời Cho là một bộ phim kén người xem hay không? Nếu chỉ có thể chạm đến một tệp khán giả thôi thì điều đó có khiến các bạn hài lòng không?

Phương Anh Đào: Trộm vía là các anh chị báo chí, người thân, bạn bè của tôi đến xem phim đều đưa ra những nhận xét rất xác thực và mang tính xây dựng. Có vẻ như mọi người khá hài lòng và thấy đây là một bộ phim phù hợp với dịp sum vầy mùa xuân. Tôi nghe vậy thì thật sự rất vui.

Còn về mức độ hài lòng của bản thân, tôi nghĩ dự án nào cũng vậy. Sẽ luôn có những điều mình rất tâm đắc, cảm thấy đã làm được một phần mong muốn của mình; nhưng cũng sẽ có những chỗ chưa thể chạm tới kỳ vọng ban đầu. Ekip cũng nhìn thấy những điều đó. Quan trọng nhất là ở giai đoạn thực hiện, tất cả chúng tôi đã vận động, đã cố gắng hết sức có thể, và bộ phim cũng đã chạm được tới phần đông khán giả.

Đây là đứa con tinh thần của mình, nên mình sẽ để đứa con đó được sống bằng chính thực lực của nó. Khi phim đã đến với khán giả rồi, tôi muốn để bộ phim tự sống, tự tạo thiện cảm. Phần còn lại, khán giả sẽ là người quyết định.

Tuấn Trần: Nói không phải khoe nhưng chúng tôi thật sự đã làm việc với tất cả tâm huyết dành cho khán giả. Nếu có điều gì còn thiếu sót, nếu cần nỗ lực thêm hay đột phá thêm, thì trong khoảng thời gian làm phim, chúng tôi đã dốc toàn lực rồi.

Sau khi xem lại phim, khoan nói đến cảm xúc của người khác, tôi chỉ nói cảm xúc của riêng tôi thôi, tôi thấy rất dễ chịu. Tôi thương tất cả các nhân vật. Từ chính diện, phản diện, đến con nít hay những thành viên trong gia đình, ai cũng có xung đột riêng, nhưng khi xem, khán giả sẽ nhìn thấy những mặt rất lành tính của họ. Người xem sẽ không có cảm giác quá ghét một ai, cũng không bị mệt khi nhìn thấy một nhân vật nào đó xuất hiện. Tổng thể bộ phim mang lại một cảm giác nhẹ nhàng, dễ chịu. Tôi rất mong khán giả cũng sẽ cảm nhận được điều đó.

Phương Anh Đào: Năng lượng của bộ phim rất đẹp, giống như sự dung dưỡng của biển cả bao la, như sự dễ thương, hiền hòa của người dân ở đảo Yên Hòa. Tôi tin rằng khi khán giả đến rạp, mọi người cũng sẽ có chung cảm nhận ấy.

k14 25

Ra mắt vào thời điểm Tết - khi thị trường phim rất sôi động, hai bạn có cảm thấy thời điểm này sẽ ảnh hưởng tới hiệu suất doanh thu của phim không? Đoàn làm phim có áp lực về doanh thu hay không?

Phương Anh Đào: Thật ra thị trường phim ảnh Việt Nam đang phát triển rất mạnh. Số lượng phim ra rạp mỗi năm ngày càng nhiều. Việc các phim Việt cùng ra mắt trong một thời điểm là điều chúng ta phải chấp nhận, bởi thị trường đang mở rộng và đòi hỏi sức sản xuất lớn hơn từ các nhà làm phim để phục vụ nhu cầu của khán giả.

Với tôi, điều quan trọng nhất vẫn là làm tốt công việc của mình trước. Tôi luôn học hỏi từ anh chị em đồng nghiệp ở những dự án khác. Mỗi người đều đang vận động cho sự nghiệp cá nhân, đồng thời cũng góp phần vào sự phát triển chung của điện ảnh Việt Nam.

Điều khiến tôi suy nghĩ và đắn đo nhất mỗi lần phim ra mắt không phải là chuyện cạnh tranh, mà là bộ phim này sẽ gửi gắm được điều gì đến khán giả, nhất là trong bối cảnh khán giả ngày càng có nhiều lựa chọn hơn.

Tuấn Trần: Thật ra công việc của chúng tôi là diễn viên, nên áp lực lớn nhất vẫn là: mình có làm tròn vai đó không? Vai này có tốt hơn vai trước không? Sau khi xem xong, khán giả sẽ cảm nhận nhân vật như thế nào? Đó mới là những điều chúng tôi quan tâm và muốn lắng nghe.

Còn câu chuyện doanh thu thì thiên về phía nhà phát hành, nhà sản xuất, nhà đầu tư nhiều hơn. Khi bắt đầu một dự án, chúng tôi nghĩ về nhân vật trước tiên. Nếu để những yếu tố bên ngoài chi phối quá nhiều, cảm xúc khi đóng phim sẽ không còn “tinh khôi” nữa mà lúc nào cũng lo phim có đạt doanh thu hay không. Đó không phải nhiệm vụ của chúng tôi. Nhiệm vụ của diễn viên là làm sao để khán giả tin vào nhân vật mình thể hiện.

Tôi thật sự rất mừng vì năm vừa rồi là một năm quá tuyệt vời với điện ảnh Việt Nam. Khán giả ủng hộ phim Việt rất mạnh mẽ, và đã có nhiều bộ phim thật sự chạm đến cảm xúc người xem. Mùa Tết này cũng vậy, có rất nhiều tác phẩm chất lượng. Khi khán giả đã được thưởng thức một “món ăn” ngon, thì người đầu bếp tiếp theo chắc chắn sẽ muốn nấu một món ngon hơn nữa. Khán giả ngày càng khắt khe cũng đồng nghĩa với việc nhà làm phim và diễn viên phải cố gắng nâng tầm chất lượng. Đó là dấu hiệu cho thấy điện ảnh Việt đang phát triển.

Ở góc độ cá nhân, tôi luôn mong phim Việt đều thắng. Một bộ phim được đầu tư lớn là cơ hội rất tốt cho diễn viên, vì chúng tôi có thêm những vai diễn mới mẻ để thử sức. Việc đầu tư nghiêm túc cũng nhằm thỏa mãn cảm xúc của khán giả. Đến giờ, tôi vẫn cảm thấy rất hạnh phúc và mong rằng dịp Tết này, cả bốn bộ phim đều thành công, đều chạm tới khán giả. Đó là động lực rất lớn để chúng tôi tiếp tục làm nghề.

Phương Anh Đào: Với tôi, câu chuyện áp lực doanh thu không phải là điều ám ảnh nhất. Từ trước đến nay, tôi luôn quan niệm rằng mình hãy cố gắng làm tốt công việc của mình hết mức có thể. Hãy nỗ lực trước đã, còn phần thưởng thì sẽ đến sau. Sẽ có những yếu tố từ bản thân hoặc từ hoàn cảnh tác động, nhưng cứ để cuộc đời tự vận hành theo cách của nó.

Tuấn Trần: Đúng vậy. Thành công thì chúng tôi vui, mà không thành công thì cũng vẫn vui. Vì mỗi cơ hội đến là một lần mình được gặp những người mới, được diễn cùng họ, được trau dồi thêm kinh nghiệm. Diễn viên thật ra “sướng” lắm, được làm nghề là đã về mặt cảm xúc rồi. Và đó là điều quý giá nhất mà chúng tôi nhận được khi tham gia một bộ phim.

Bộ phim sẽ đụng độ với phim của Trấn Thành - người từng góp phần đưa tên tuổi hai bạn đến gần hơn với khán giả. Vậy theo hai bạn, Báu Vật Trời Cho có những lợi thế gì so với các bộ phim ra rạp cùng thời điểm, đặc biệt là Thỏ Ơi!!?

Phương Anh Đào: Đương nhiên là Tết này, bằng một cách nào đó, sau khi hoàn thành các suất cinetour, chúng tôi sẽ sắp xếp thời gian để ra rạp xem những bộ phim còn lại.

Tuấn Trần: Tôi và Đào luôn cảm thấy rất biết ơn anh Thành và bộ phim Mai vì anh đã tạo ra cặp đôi Mai - Sâu, cho chúng tôi cơ hội được đến gần khán giả hơn. Với anh Thành, anh Trường Giang, anh Minh Beta… ai cũng đều nỗ lực để mang đến bộ phim tốt nhất của mình. Ở góc độ cá nhân, chúng tôi luôn nhìn thấy lượng chất xám, tâm huyết và sự đầu tư nghiêm túc trong sản phẩm của các nhà làm phim khác.

Riêng với Báu Vật Trời Cho, chúng tôi đầu tư rất nhiều từ khâu kịch bản, chuẩn bị bối cảnh cho đến định dạng IMAX. Tất cả diễn viên đều dành trọn tâm sức cho dự án lần này. Ngay từ kịch bản, tôi đã cảm nhận được yếu tố chữa lành mà bộ phim mang lại. Và chính sự nghiêm túc, tâm huyết của cả ê-kíp khiến chúng tôi tự tin rằng đây là một bộ phim xứng đáng được khán giả yêu thương.

q102c62b6a0 b61b 4c66 804c ae885382a9aa

Phương Anh Đào: Bốn phim Việt mùa Tết năm nay đều có câu chuyện và thông điệp riêng, có tệp khán giả riêng. Với Báu Vật Trời Cho, ngoài chủ đề gia đình, phim còn có yếu tố hành động, có hành trình cảm xúc với biên độ dao động khá lớn, rất phù hợp để đại gia đình cùng ra rạp thưởng thức. Mỗi phim đều có lợi thế riêng, và nếu chất lượng thực sự chạm tới khán giả thì tôi tin cả bốn phim đều sẽ chiến thắng trong dịp Tết này.

Tuấn Trần: Tết giống như một bàn buffet vậy, món nào cũng ngon, nên mọi người cứ thoải mái thưởng thức.

Phương Anh Đào: Năm nay có bốn phim thì mấy ngày Tết khán giả cứ ra rạp hết nhé. Ủng hộ tụi em nha mọi người. Tất cả các phim đều rất đặc sắc. Riêng tôi, sau khi đi cinetour xong cũng sẽ tranh thủ ra rạp xem phim của các anh chị. Ngoài chuyện có phim ra mắt cùng một dịp, anh em chúng tôi luôn ủng hộ nhau trong từng sản phẩm. Không có lý do gì để không đến rạp học hỏi và cổ vũ cho nhau cả.

Tuấn Trần và Phương Anh Đào được khán giả liên tục đẩy thuyền trên mạng xã hội. Việc khán giả mặc định hai bạn là một cặp có ảnh hưởng tới cách thể hiện của các bạn trên phim không?

Phương Anh Đào: Chúng tôi may mắn khi được hợp tác trong một dự án phim và được khán giả yêu thương. Tuấn là một bạn diễn rất giỏi và tâm huyết, nên tôi luôn trân trọng cơ hội được làm việc cùng. Tuy nhiên, tôi vẫn còn nhiều dịp cộng tác với những bạn diễn khác nữa. Ví dụ như sắp tới, trong phim Hộ Lính Tráng Sĩ chuẩn bị ra mắt, Tuấn cũng sẽ có bạn diễn mới. Trong năm 2026, tôi cũng sẽ đồng hành cùng những gương mặt mới.

Dù hợp tác với ai, chúng tôi cũng luôn giữ tinh thần làm việc nghiêm túc, tử tế và hết lòng vì dự án. Hi vọng quý vị khán giả sẽ tiếp tục ủng hộ trên từng chặng đường.

Việc khán giả kỳ vọng vào cả tôi và Tuấn có lẽ xuất phát từ sự thân thiết mà mọi người nhìn thấy. Nhưng với nhịp độ làm việc hiện tại, có khi cũng phải rất lâu nữa chúng tôi mới có dịp tái hợp. Có thể năm nay khán giả ra rạp xem hai đứa đóng chung, rồi phải một, hai năm sau mới gặp lại trên màn ảnh.

Tuấn Trần: Chúng tôi cũng ý thức được điều đó và thật sự có chút áp lực. Áp lực ở đây là việc khán giả có thể đóng khung hai đứa trong hình ảnh một cặp đôi, nghĩ rằng cứ đóng phim chung là sẽ lại yêu nhau. Tôi xin bật mí nhẹ với những ai đang xem Báu Vật Trời Cho và có những suy đoán riêng rằng bộ phim sẽ mang đến những “sit rịt” bất ngờ, thậm chí còn khác xa những gì mọi người từng hình dung về mối quan hệ giữa hai nhân vật chính.

Phương Anh Đào: Ý anh là khán giả đang trông đợi chúng tôi là một cặp đôi, nhưng trong phim lại là oan gia ngõ hẹp?

Tuấn Trần: Phim này có rất nhiều cặp. Một nữ chính mà có tới bốn nam chính.

Phương Anh Đào: Anh cũng muốn có người yêu là người khác mà. Vậy nên khán giả hãy ra rạp để tự mình khám phá câu chuyện đó nhé!

k14 30

Nếu khán giả xem phim vì quá hâm mộ hai bạn và vẫn mong muốn ship cả hai ngoài đời, hai bạn có lên tiếng giải thích hay không?

Phương Anh Đào: Tôi thấy đó đơn giản là một sự dễ thương thôi. Khán giả xem phim xong mà yêu mến chúng tôi thì mình phải cảm ơn chứ, vì đó là tình cảm và sự quan tâm rất đáng trân trọng. Việc tôi và Tuấn là đồng nghiệp, luôn cố gắng động viên nhau để phát triển trên con đường sự nghiệp, với tôi vẫn là điều đáng quý. Nếu có dịp phù hợp để cộng tác thì cả hai vẫn sẽ làm việc cùng nhau. Quan trọng nhất vẫn là câu chuyện, kịch bản và sự hợp tác ở thời điểm đó có phù hợp hay không.

Như tôi đã chia sẻ, cả hai cũng sẽ làm việc với nhiều bạn diễn khác nữa, nên mong mọi người sẽ luôn ủng hộ chúng tôi trong từng dự án riêng.

Tuấn Trần: Đây là bộ phim chữa lành mà khán giả xem xong lại ghét hai đứa thì coi như… chữa rách luôn rồi. Nếu xem xong mà khán giả nói các diễn viên diễn tập trung, có chemistry tốt thì đó là điều rất vui. Và phim không chỉ có Tuấn với Đào, Hồng với Ngọc có chemistry với nhau đâu, mà còn Ngọc với ông Thiên, Hồng với một DJ, với Võ Tấn Phát, thậm chí có cả… con dê nữa.

Phương Anh Đào: Sau buổi premiere, tôi cũng nghe khán giả “ship” mình với một nhân vật khác trong phim. Mọi người cứ chờ đợi nhé.

Tuấn Trần: Chấn động luôn nha. Phim mối tình tay ba mà Đào được ship với anh Quách Ngọc Ngoan, rồi còn ship Tuấn với anh Quách Ngọc Ngoan nữa.

Phương Anh Đào: Anh cũng phải coi lại như thế nào đi.

Tuấn Trần: Mối tình này bùng binh lắm.

Ở phương diện cá nhân, đâu là điều khó khăn nhất với hai bạn trong chuyện vừa bảo vệ đời tư cá nhân, vừa không làm mất cảm xúc với bạn diễn ?

Tuấn Trần: Đối với tôi, nếu làm việc mà suy nghĩ quá nhiều thì thành ra không chuyên nghiệp. Tôi không chỉ nói về cảm xúc nam nữ mà còn cả những mối quan hệ cha con, mẹ con… Khi mình bị tác động quá nhiều từ bên ngoài rồi lại tự giữ khoảng cách với bạn diễn thì sẽ rất khó diễn tự nhiên. Nếu mình quá lịch sự, bạn diễn cũng sẽ phản ứng lại bằng sự lịch sự đó. Ví dụ tôi và một người đóng vai bạn thân, nhưng ngoài đời lại có hiềm khích…

Phương Anh Đào: Vậy thì không nhận vai?

Tuấn Trần: Không, vẫn nhận chứ. Vai hay thì vẫn phải nhận, mình ham làm mà, cũng tham lam với nghề nữa. Nhưng khi đã diễn thì phải gạt bỏ cảm xúc cá nhân qua một bên để sống trọn với cảm xúc của nhân vật. Đã vào phim mà còn rào cản thì cảm xúc sẽ bị khựng lại. Khán giả rất tinh ý, họ có thể nhận ra và sẽ không cảm được nhân vật.

Tuấn và Đào, cũng như tất cả diễn viên điện ảnh khác, đều phải thể hiện cảm xúc rõ nhất qua ánh mắt. Chỉ cần trong ánh mắt có một chút tính toán hay kiểm soát quá mức thôi, khán giả sẽ cảm nhận được ngay và sự đồng cảm sẽ không còn trọn vẹn nữa.

q114db39ff2 f9f0 444d 98f9 510b0587fad0

Phương Anh Đào: Giống như Tuấn nói, kể cả có hiềm khích mà vẫn phải làm việc chung thì cứ mở lòng ra. Biết đâu trong quá trình đó lại giải quyết được luôn những khúc mắc, tự nhiên hai người lại xích lại gần nhau hơn. Đó cũng là điều tôi muốn nói.

Giữa cuộc sống ngoài đời và khi bước vào nhân vật trong phim, tôi luôn mong giữ được sự tinh khôi, nhẹ nhàng và cởi mở. Cứ chân thành thôi thì mọi người sẽ cảm nhận được. Tôi không muốn khán giả có cảm giác mình đang cố giữ lại điều gì quá riêng tư khi xuất hiện với vai trò một nhân vật. Điều đó không đúng với cách tôi làm nghề. Cứ nhẹ nhàng, dễ thương, thành thật với cảm xúc của mình thì khán giả sẽ hiểu.

Nhân dịp Valentine và Tết Nguyên Đán, Tuấn Trần và Phương Anh Đào muốn gửi gắm lời chúc gì tới độc giả không?

Phương Anh Đào: Dịp nào cũng vậy, tôi luôn chúc mọi người thật nhiều sức khoẻ, có đủ điều kiện và cơ hội để chạm tới những điều mình mong muốn. Nhân dịp Valentine, chúc mọi người tìm được chính mình, tìm được những người cùng năng lượng, yêu thương mình và có sự kết nối thật dễ thương với thế giới xung quanh.

Tuấn Trần: Tụi em là những diễn viên của bộ phim Báu Vật Trời Cho, mong rằng trong dịp Tết cũng như Valentine này, mọi người sẽ tìm được “báu vật trời cho” của riêng mình.

Phương Anh Đào: Và nhớ ra rạp xem Báu Vật Trời Cho để tìm thấy “báu vật” rồi mang về cất kho nha.

Cảm ơn Tuấn Trần và Phương Anh Đào về buổi trò chuyện.

Bạch Khởi - Ảnh: Nghĩa Lê - Clip: Team Show - Thiết kế: Tuấn Quỳnh

Cùng chuyên mục

Tuấn Trần: Tôi gia trưởng thật nhưng luôn để ý phản ứng của Phương Anh Đào, chỉ cần cô ấy nói “Vậy hả?” là tôi nổi da gà

Thứ 7, 14/02/2026 02:48
Tuấn Trần và Phương Anh Đào đã có những chia sẻ thú vị về quá trình quay phim Báu Vật Trời Cho và mối quan hệ của cả hai.

Hành động của Trường Giang với Jack trên thảm đỏ gây xôn xao cõi mạng

Thứ 6, 13/02/2026 22:14
Sự xuất hiện của Jack trên thảm đỏ Nhà Ba Tôi Một Phòng đã thu hút sự chú ý của cư dân mạng.

Nói thật là "Smart" phone đã chạm tới hạn, AI "định chuẩn trải nghiệm" sẽ thắng trong năm 2026

Thứ 6, 13/02/2026 21:27
Khi phần cứng bão hoà, người thắng không phải hãng khoe được thông số lớn, mà là hãng làm người dùng cảm nhận thấy “cuộc đời nhẹ nhàng đến thế”.

Thảm đỏ HOT nhất hôm nay: Nhã Phương - Midu đẹp mướt mượt thấy là mê, Hiền Hồ nhợt nhạt kém sắc không ngờ

Thứ 6, 13/02/2026 21:14
Thảm đỏ ra mắt bộ phim Nhà Ba Tôi Một Phòng của Trường Giang đã chính thức diễn ra, thu hút đông đảo sao Vbiz tới tham dự.

Giới chuyên môn review nóng Thỏ Ơi!!: Xuất sắc tới mức không có đối thủ, sốc nhất là diễn xuất của Trấn Thành

Thứ 6, 13/02/2026 19:11
Thỏ Ơi!! bắt đầu phủ sóng MXH với những review đầu tiên từ giới chuyên môn.
     
Nổi bật trong ngày

Chi tiết ngày, giờ đẹp cúng Tất niên để gia chủ cả năm bình an, tài lộc dồi dào

Thứ 6, 13/02/2026 12:57
Năm Bính Ngọ 2026 là năm thiếu, vì vậy ngày Tất niên rơi vào 29 tháng Chạp, tức thứ Hai ngày 16/2/2026 dương lịch.

Năm mới đón “bão giá”: Thiết bị công nghệ đang làm người dùng Việt trưởng thành hơn

Thứ 6, 13/02/2026 17:38
Cơn bão giá linh kiện và thiết bị công nghệ đang càn quét trên toàn cầu, nhưng đồng thời cũng mang lại các thay đổi tích cực cho thói quen tiêu dùng của người dùng công nghệ Việt.

Mitsubishi Destinator, Xforce có bản nâng cấp đặc biệt: Thêm thanh giá nóc, gương điện tử như Land Rover, về Việt Nam sẽ càng ‘hot’

Thứ 6, 13/02/2026 06:44
Mitsubishi trình làng phiên bản kỷ niệm 55 năm cho Xforce và Destinator với những nâng cấp thực dụng.

Báo Trung Quốc muốn đội nhà “bắt chước” U23 Việt Nam khi dự giải tranh suất World Cup

Thứ 6, 13/02/2026 12:58
Trang báo Trung Quốc đã dùng HLV Kim Sang-sik và U23 Việt Nam ở giải U23 châu Á để làm một “tấm gương” cho đội nhà khi dự một giải đấu rất quan trọng.

Thảm đỏ HOT nhất hôm nay: Nhã Phương - Midu đẹp mướt mượt thấy là mê, Hiền Hồ nhợt nhạt kém sắc không ngờ

Thứ 6, 13/02/2026 21:14
Thảm đỏ ra mắt bộ phim Nhà Ba Tôi Một Phòng của Trường Giang đã chính thức diễn ra, thu hút đông đảo sao Vbiz tới tham dự.
xe.nguoiduatin.vn