Có những bài văn của học sinh tiểu học, đọc xong người lớn chỉ mỉm cười vì sự ngây ngô. Nhưng cũng có những bài chỉ vài dòng giản dị lại khiến người ta rưng rưng nước mắt.
Trên một diễn đàn của giáo viên tiểu học, một cô giáo từng chia sẻ bài văn của học trò lớp 2 với đề bài quen thuộc: Kể ngắn về người thân. Không phải là những câu chữ trau chuốt, cũng không có những hình ảnh so sánh bay bổng, bài viết ấy vẫn chạm đến rất nhiều trái tim bởi sự chân thật đến mức không thể giản dị hơn.
Đứa trẻ viết về bố mình là một người làm nghề xe ôm.
"Trong gia đình em, ai em cũng yêu quý nhưng người mà em yêu quý nhất là bố em. Năm nay bố em khoảng 47 tuổi. Bố em làm nghề xe ôm, bố em làm việc rất vất vả. Bố đi làm từ sáng đến chiều kể cả ngày mưa cũng như ngày nắng. Thỉnh thoảng bố đi đêm để giao hàng cho khách. Nên em phải chăm ngoan học giỏi để không phụ lòng bố. Bố em vừa phải đi làm vừa phải nuôi em khôn lớn. Em yêu bố em lắm. Bố là tất cả cuộc đời của em".
Một đoạn văn ngắn, dấu câu còn chưa tròn trịa, cách diễn đạt còn vụng về. Nhưng từng câu chữ lại có một sức nặng. Đứa trẻ không ngần ngại viết: Bố em làm nghề xe ôm.
Trong khi không ít người lớn vẫn còn e dè khi nói về nghề nghiệp của cha mẹ, thậm chí có xu hướng làm đẹp câu chuyện bằng những hình ảnh tưởng tượng, thì em lại chọn cách kể đúng sự thật.
Có lẽ, điều khiến nhiều người xúc động không nằm ở nghề nghiệp của người bố mà ở cách đứa trẻ nhìn về công việc ấy. Với em, đó là sự vất vả, là những ngày “mưa cũng như nắng”, là những đêm đi làm thêm để nuôi em khôn lớn.
Một đứa trẻ lớp 2, ở độ tuổi mà nhiều em còn vô tư chưa hiểu hết những lo toan của cuộc sống lại có thể cảm nhận rõ ràng đến vậy.
Câu kết: Bố là tất cả cuộc đời của em không cần thêm bất cứ lời giải thích nào. Câu nói ấy đủ để gói lại tất cả: tình yêu, sự biết ơn và cả một thế giới nhỏ bé mà em đặt trọn nơi người bố của mình.
Cô giáo chấm bài đã viết vỏn vẹn: Cô khen con. Nhưng sau đó, cô đã chia sẻ bài văn lên mạng xã hội với lời nhắn đầy cảm xúc: "Thật chân thật, mộc mạc mà vô cùng đáng yêu! Cảm ơn con vì đã yêu bố của mình đến vậy! Bố em đọc chắc cảm động lắm đây!".
Bài viết nhanh chóng nhận được hàng nghìn lượt tương tác và bình luận. Nhiều giáo viên, phụ huynh không giấu được sự xúc động: Đọc mà rơi nước mắt; Đáng yêu quá!, Một bài văn thật đến mức không cần sửa.
Một cô giáo khác chia sẻ thêm một góc nhìn đáng suy ngẫm: cô luôn dạy học sinh viết đúng về gia đình mình, không cần bịa ra những hình ảnh đẹp hơn. Bởi điều quan trọng không phải là bố mẹ làm nghề gì mà là các con có thể tự hào về điều đó.
Thực tế, trong môi trường học đường, không hiếm những bài văn mà ở đó, bố mẹ trở thành bác sĩ, kỹ sư, doanh nhân… dù ngoài đời không phải vậy. Đôi khi, đó không phải lỗi của trẻ, mà là áp lực vô hình từ người lớn khi chúng ta vô tình khiến các em nghĩ rằng chỉ có những nghề đẹp mới đáng kể ra.
Nhưng bài văn của cậu học trò lớp 2 này lại đi theo một hướng khác. Không né tránh, không tô vẽ, em kể về bố mình đúng như những gì em thấy và chính điều đó lại tạo nên giá trị.
Bởi sau cùng, điều khiến một đứa trẻ tự hào không phải là nghề nghiệp của cha mẹ, mà là tình yêu và sự hy sinh mà các em cảm nhận được mỗi ngày.
Một người bố chạy xe ôm, dầm mưa dãi nắng, có thể không mang đến cho con một cuộc sống đủ đầy về vật chất. Nhưng trong mắt đứa trẻ ấy, bố vẫn là tất cả cuộc đời. Và có lẽ, với bất kỳ người làm cha mẹ nào, đó mới là điều đáng giá nhất.
Hiểu Đan
